🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 144: Tia nắng ban mai [HOÀN CHÍNH VĂN]

Editor: Lam Phi Ngư

Khoảng cách đến lúc trăng máu còn sáu tiếng nữa.

Mặc dù phần lớn mọi người không phát hiện chuyện này, nhưng có vài năng lực giả đã bắt đầu cảm thấy bất an.

Họ không biết loại bất an này bắt nguồn từ nơi nào, nhưng lại có thể cảm nhận được mối nguy hiểm không biết tên đang rục rịch. Ma lực trong cơ thể bị quấy nhiễu, dường như đang thấp thoáng cộng hưởng với cả đại lục.

Tất cả khu vực ô nhiễm đã được dọn dẹp sạch sẽ, thế nhưng tất cả ma vật lại vẫn có vẻ vô cùng nóng nảy.

Tuy màn đêm chưa giáng xuống, nhưng ánh sáng lại có vẻ vô cùng ảm đạm.

Đám mây nặng nề che kín bầu trời, ánh mặt trời có vẻ vừa xa xôi lại mỏng manh. Toàn bộ bầu trời như bị bao phủ trong một tầng ánh sáng đỏ nhàn nhạt.

Người áo bào đen bị giam giữ trong không gian chật hẹp chậm rãi ngẩng đầu lên.

Mạch máu xanh tím trên gương mặt nhúc nhích, thoạt nhìn đáng sợ như ác quỷ.

Một con mắt của ông ta đã hoàn toàn mù lòa, con mắt còn lại tuy cũng bị màng trắng đục ngầu phủ kín, như vẫn có thể láng máng thấy được.

Ông ta bình tĩnh nhìn nơi cách đó không xa, phảng phất như có thể dùng hai mắt thị lực không trọn vẹn nhìn xuyên qua vách tường thép trước mặt.

Đúng lúc này, cửa ngục giam từ từ mở ra, Trác Phù bước vào.

Một tiếng "tích" vang lên, lồng thủy tinh biến mất.

"Ông có thể ra ngoài." Trác Phù nói.

Người áo bào đen không hỏi gì, chỉ im lặng đứng dậy, khóa sắt trên người va chạm leng keng, ông ta tập tễnh bước ra ngoài.

Theo thời gian dần trôi, bầu trời trở nên mờ tối, thế nhưng mặt trời vẫn không lặn xuống.

Sương mù màu đỏ nhạt lưỡng lự trên không trung, bao phủ mọi thứ trong sự u ám chẳng lành.

Bốn phía đất đá lởm chởm, hoang tàn vắng vẻ, có thể thấp thoáng nghe được tiếng ma vật tru lên phía xa xa.

Lại tiến về phía trước là một hang động cực lớn, trên vách đá cứng rắn có dấu vết bị nhiệt độ cao nóng chảy.

Trác Phù nhìn xung quanh một lượt, không khỏi hơi ngẩn người. Trác Phù nhận ra được chỗ này là nơi nào — Trong sự kiện Học viện năng lực giả bị tập kích trước đó, Cự Long đã mang Mục Hành đi. Trong khoảng thời gian Mục Hành biến mất bọn họ vẫn luôn dùng hết sức tìm kiếm, cuối cùng theo dõi đến được nơi này rồi tụ họp với Mục Hành đã bị cướp đi mấy ngày trước đó.

Bên trong ngọn núi cao trước mặt.

Trên vách đá là cửa động có hình dạng bất quy tắc, có thể để vài người cùng ra vào. Lại tiến về phía trước là một khoảng trống bị đào rỗng của ngọn núi lớn, trên đỉnh miệng hang động có thể thấp thoáng thấy được nửa bầu trời bị chia cắt.

Ôn Dao từ bên cạnh tiến tới, nhìn Trác Phù với ánh mắt khiển trách: "Anh đến trễ rồi."

Trác Phù nhún vai, thở dài:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...