🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 131: Rồng đâu?

Editor: Lam Phi Ngư

Trong vực sâu không phân ngày đêm sớm chiều, chỉ có khói đen vô tận tụ lại thành bầu trời sền sệt. Bầu trời bao phủ vùng đất hoang vu phía dưới, mặt đất đen sì lởm chởm đá, vách núi dốc đứng, loài vực sâu ẩn núp trong chỗ tối tăm u ám, chúng bấu víu giữa những khe nứt để sống tạm bợ cho qua ngày, chém giết để sinh tồn.

Gần như không có gì khác biệt so với vạn năm trước.

Long diễm khi nãy vừa mới bốc cháy sáng rực, một giây sau đã bị thu hồi lại trong nháy mắt.

Ánh lửa hừng hực biến mất, mọi thứ lần nữa trở về với bóng tối.

Tuy cánh đồng hoang vu lại trở nên yên tĩnh như trước, thế nhưng hơi thở nguy hiểm lại vẫn chưa tiêu tan, không có bất kì loài vực sâu nào dám cả gan lại gần khu vực này.

Chúng nó ngửi được hơi thở của cường giả.

Đối phương đã vượt qua giới hạn cao nhất mà chúng có thể hiểu được, vài vạn năm qua chưa từng xuất hiện sinh vật nào đáng sợ đến vậy.

"..."

Thời An nhìn chằm chằm mặt đất vừa quen thuộc lại lạ lẫm trước mặt, trở nên trầm mặc.

Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì hả!!!

Cậu hơi điên rồi đó.

Rõ ràng chỉ ngủ một giấc thôi mà!

Đột nhiên, Thời An chợt nghĩ tới điều gì đó.

Cậu vội vàng sờ soạng lồng ngực, ngay khi đầu ngón tay chạm vào chất vải quen thuộc, lúc này cậu mới yên tâm, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

May quá may quá, may mà tài sản trên người vẫn còn.

Thiếu niên ngồi xuống mặt đất, móc túi không gian ma lực ra từ trong lòng.

Túi vừa mở ra, ba con ma vật liền không thể chờ nổi mà vọt ra ngoài.

"..."

Khi nhìn thấy vùng đất đen kịt hoang vu trước mặt, ba đứa chúng nó đồng thời im lặng.

"Nơi... nơi này là...?"

Khói đen khô cằn hỏi.

Thời An: "Vực sâu."

Ba con ma vật: "..."

Con mắt đánh vỡ sự yên tĩnh, nó chầm chậm hỏi: "Xin hỏi... cái túi này có pháp thuật kì quái nào à? Giống như áp súc thời gian các kiểu á?"

Vì sao nó cứ cảm thấy mỗi lần sau khi tiến vào rồi trở ra thì chúng nó giống như bị ngăn cách cả một thế kỉ vậy?

Thời An gãi đầu:

"Không dối gạt bọn mi, kì thật ta cũng không rõ chuyện này xảy ra như thế nào..."

Trong ấn tượng của cậu, cậu cũng chỉ ngủ một giấc, kết quả vừa mở mắt là đã trở về nhà.

Quả thực không hợp với lẽ thường!

Đúng lúc này, ma trùng đi theo bên người Thời An lâu nhất dường như cảm nhận được điều gì đó. Nó chậm chạp từng chút từng chút nghiêng đầu sang, ngớ người nhìn thiếu niên trước mặt, run rẩy nói:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...