🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 120: Ai là công chúa

Editor: Lam Phi Ngư

Hô hấp Mục Hành cứng lại.

Trong nháy mắt, tần suất lồng ngực phập phồng trở nên không có quy luật.

Ngực như bị lông chim cực kì mềm mại phớt qua, vừa ngứa lại nóng, một xúc động kì dị nhanh chóng bành trướng trong lòng, khiến trái tim anh đập điên cuồng.

Loại cảm giác rung động này quá mức mãnh liệt, khiến anh bức thiết muốn làm ra một ít hành động tồi tệ.

Tàn nhẫn hôn em ấy đến khi cả hai đều không thở nổi, môi lưỡi dùng sức đến mức có thể thưởng thức được mùi máu tươi, khiến đôi mắt kia nhiễm một tầng nước mắt, vô lực bị anh tiến vào, mãi đến khi thở gấp xin anh dừng lại.

Anh nhìn về phía bé rồng đang nằm trên đầu gối mình, có chút nóng nảy nghiến răng.

Không biết vì sao, em ấy lúc nào cũng có thể khiến anh nhiều lần quanh quẩn tại hai thái cực. Muốn xé rách, muốn phát tiết dục niệm cuồng bạo, không chút cố kị ức hiếp em ấy, để em ấy thút thít nỉ non rơi lệ, lại không nhịn được muốn thỏa mãn mọi yêu cầu của em ấy, thậm chí muốn dâng hết mọi thứ của bản thân cho em ấy, chỉ vì một nụ cười thoáng qua.

Thật sự quá tệ rồi.

Theo thời gian dần trôi, Mục Hành có thể cảm giác rõ ràng dục vọng chiếm hữu cố chấp của bản thân đang sinh sôi sâu trong lồng ngực. Nó như kịch độc xâm chiếm vào da, khiến anh hãm sâu hơn từng ngày, mãi đến khi bệnh tình nguy kịch, không thể nào cứu chữa.

Đúng lúc này, máy truyền tin của Mục Hành đột ngột vang lên.

Tiếng "Tích tích tích" vang lên, trong nháy mắt đã phá vỡ bầu không khí sền sệt ì trệ.

Mục Hành hít sâu một hơi, vào trước khi anh thật sự sẽ làm ra chuyện gì đó, ép buộc bản thân dời tầm mắt.

Anh rũ mắt, nhìn cuộc gọi đang kết nối.

Giọng Ôn Dao truyền ra từ đầu bên kia máy truyền tin.

Tín hiệu bên kia dường như bị quấy nhiễu, trong tiếng dòng điện rè rè, có thể loáng thoáng nghe được tiếng thở dốc mơ hồ và dồn dập của Ôn Dao:

"... Trưởng quan... nơi này... ma vật... thỉnh cầu chi viện!"

Một giây sau, tín hiệu bị cắt đứt.

Mục Hành khẽ giật mình, sau đó nhướng mày.

Thực lực của Ôn Dao không tầm thường, cô có thể ứng đối tự nhiên với phần lớn nguy hiểm. Huống chi, lấy sự hiểu biết của anh về Ôn Dao, trừ khi thật sự gặp tình huống vô cùng nguy hiểm, bằng không thì Ôn Dao chắc chắn sẽ không gọi điện thoại cho anh thỉnh cầu viện trợ.

Rất nhanh sau đó, anh điều tra được vị trí cuối cùng trước khi Ôn Dao chấp hành nhiệm vụ.

Đó là rừng rậm Sương Mù - nơi giao nhau giữa khu trung ương và khu Ewen.

Trong báo cáo của Trác Phù, số liệu ma lực dao động bất thường của khu vực này được xếp hàng trên, nói cách khác, trình độ dị hóa cực cao.

***

Rừng rậm Sương Mù.

Cây trong rừng cao ngất, vụn vặt lại rậm rạp che phủ toàn bộ bầu trời. Không có tia sáng nào chiếu lọt, cả khu rừng đều bị bao phủ trong màn sương mù dày đặc đầy áp lực khiến người ta cảm thấy không khỏe.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...