🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 118: Nhanh lên!!! Giết nó đi!!! Thời An là rồng đó!!!

Chương 118 - Nhanh lên!!! Giết nó đi!!! Thời An là rồng đó!!!

Đồng tử Thời Thụy co rụt lại, máu trên gương mặt rút đi hết.

Thiếu niên ngoài cửa cất bước tiến vào một cách tự nhiên, nói:

"Thời Tắc Thuần có ở đây không?"

Thời Thụy như bị người đánh một cú thật mạnh, hai chân cậu ta mềm nhũn chậm rãi lùi về sau một bước, miệng há ra nhưng cổ họng lại như bị bóp chặt, chỉ có thể phát ra âm tiết đơn điệu:

"Anh... anh..."

Thấy Thời Thụy lắp bắp không nói nên lời, Thời An hơi nhíu mày, lộ ra vẻ mặt phiền não, khẽ nói:

"Cậu biết tôi không thích lãng phí thời gian mà."

"!!!"

Chuyện phát sinh vào đêm hôm nọ vốn đã bị Thời Thụy cưỡng ép quên đi, nhưng hiện tại nó lại như thủy triều tràn vào trong đầu cậu ta, hình ảnh rõ ràng, không bỏ sót bất kì chi tiết nào.

Thời Thụy chợt run lên một cái, lắp bắp đáp:

"Cha, cha không có ở đây."

Trên thực tế, đã ba ngày rồi Thời Tắc Thuần không về nhà.

Thời Thụy không biết cụ thể đã xảy ra việc gì, cũng không biết rốt cuộc Thời Tắc Thuần đang ở nơi nào. Nhưng căn cứ vào vẻ mặt xanh mét trước khi rời nhà của Thời Tắc Thuần vào ba ngày trước, cậu ta đoán rằng việc nọ có lẽ rất khó để giải quyết.

Lúc này, Thời An đã vô cùng tự nhiên bước vào phòng khách.

Cậu lười biếng vùi người vào trong ghế sofa, sau đó giương cằm nói với Thời Thụy: "Gọi điện cho ông ta đi."

Đúng lúc này, quản gia ở nhà chính Thời gia nghe được động tĩnh, nghĩ rằng khách tới nên vội vàng bước ra từ phòng trong.

Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ông không khỏi sững sốt.

Cậu thiếu niên không được coi trọng biến mất đã lâu lúc này lại đang thả lỏng vùi người trong ghế sofa, vẻ mặt vui sướng, tư thế lười biếng.

Còn người con trai thứ được ông chủ xem trọng thì lại đứng xa xa ở một bên, khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh đầm đìa, hiện tại đang run rẩy lấy điện thoại từ trong túi áo ra.

Việc này còn ra thể thống gì nữa hả!

Quản gia chợt nhíu mày, chuẩn bị tiến tới răn dạy.

Đúng lúc này, thiếu niên ngồi trên sofa nhẹ nhàng quét mắt nhìn về phía quản gia.

Màu mắt thiếu niên đen như màn đêm, mang theo chút ý cười thờ ơ, sâu trong con ngươi có một đốm lửa rực cháy im lặng bùng lên.

Trong nháy mắt, quản gia cảm thấy mình bị một loại áp lực vô hình đè lại tại chỗ, ngực như bị tảng đá ngàn cân đè lên, mồ hôi lạnh vô thức chảy xuống từ trên trán, run rẩy phảng phất như lá cây trong gió.

Như bị mãnh thú nhìn chằm chằm, ngoại trừ chạy trốn thì không thể sinh ra suy nghĩ nào khác.

Quản gia cứng đờ, lảo đảo lùi về sau.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...