Chương 168: Ngoại Truyện 53: Hôn Lễ (1)
Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua rèm cửa, rải trên người hai chàng trai đang nằm trên giường.
Hai người nằm nghiêng, lưng của Ôn Gia Nhiên áp sát vào ngực của Lục Yến Trạch, qua lớp áo ngủ mỏng, cánh tay của Lục Yến Trạch đặt ngang trên eo của đối phương, lòng bàn tay áp chặt vào bụng nhỏ bằng phẳng của đối phương.
Lông mi của Ôn Gia Nhiên run rẩy, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ lật người lại, đối mặt với Lục Yến Trạch, sau đó vùi mặt vào ngực của đối phương, mái tóc mềm mại cọ qua yết hầu của Lục Yến Trạch.
Lục Yến Trạch khẽ rên một tiếng, thuận thế gác cằm lên đỉnh đầu của đối phương, giọng nói khàn khàn: "Đừng động đậy... ngủ thêm một chút nữa."
Giọng nói chưa tỉnh ngủ mang theo vẻ lười biếng.
Ôn Gia Nhiên chỉ cảm thấy một cảm giác tê dại từ bên tai lan ra đến tận xương cụt, cậu không tự chủ được mà co quắp ngón chân.
Lục Yến Trạch khẽ cười, ôm người trong lòng chặt hơn, giọng điệu như đang làm nũng: "Anh trai ngoan, em buồn ngủ quá."
Ôn Gia Nhiên: "..."
Cậu mơ mơ màng màng dụi vào lòng Lục Yến Trạch.
Dù hai người đã sống chung 2, 3 năm, cậu vẫn không thể hoàn toàn miễn nhiễm với giọng nói của Lục Yến Trạch.
Tai và cả má đều đỏ bừng.
Cậu ấp úng đáp một tiếng, cẩn thận ôm lại eo của Lục Yến Trạch.
Ôn Gia Nhiên rất thích eo của Lục Yến Trạch, khác với bụng mềm mại của chính cậu, Lục Yến Trạch thích vận động cộng thêm nhiều năm tập gym đã sớm luyện ra cơ bụng.
Ôn Gia Nhiên vô cùng ghen tị với điều này, nhưng ngày thường cậu không sờ được mấy cái, chuyện đã chuyển sang hướng khác, lâu dần, Ôn Gia Nhiên đối với cơ bụng của Lục Yến Trạch có thể nói là tránh xa ba thước, nhưng bây giờ thì khác, Lục Yến Trạch hiếm khi tỏ ra buồn ngủ.
Dù Ôn Gia Nhiên vẫn chưa tỉnh ngủ, nhưng cậu đã vô thức cảm thấy có thể mưu cầu cho mình chút phúc lợi nho nhỏ.
Nhưng suy nghĩ này rất nhanh đã tan thành mây khói.
Tay cậu còn chưa quấy phá mấy cái trên cơ bụng đó.
Một trận trời đất quay cuồng.
Lục Yến Trạch đột nhiên lật người lại, đè chặt cậu dưới thân.
Anh vùi mặt vào hõm cổ của Ôn Gia Nhiên, giọng nói ngọt ngào: "Chào buổi sáng, anh ơi~"
Anh kéo dài âm cuối, bất chợt hôn mạnh một cái vào cổ của Ôn Gia Nhiên, tiếng động vang dội vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.
Ôn Gia Nhiên còn chưa kịp phản ứng lại.
Đột nhiên cảm nhận được một bàn tay chui vào qua khe hở của cúc áo ngủ của cậu, lòng bàn tay ấm áp áp vào hõm eo của cậu, cọ xát hai cái như có như không.
Cơ thể đặc biệt nhạy cảm của Ôn Gia Nhiên trong nháy mắt đã mềm nhũn ra thành vũng nước xuân.
Cậu không nhịn được mà co cổ lại, đưa tay lên đẩy Lục Yến Trạch một cái.
Bình luận