Chương 153: Ngoại Truyện 38: Giả Sử Tiểu Trạch Là Nhân Cách Phụ Của Nhiên Nhiên (7)
Ôn Gia Nhiên vốn tưởng rằng Lục Yến Trạch sẽ còn nhẫn nhịn một thời gian rất dài.
Nhưng cậu không ngờ rằng, có lẽ hai chữ "kết hôn" thật sự đã kích thích đến thần kinh của Lục Yến Trạch.
Đến nửa đêm, anh liền bắt đầu trở nên không an phận.
Tay trái thỉnh thoảng chạm vào mặt cậu, sờ môi cậu, sau đó thậm chí còn thăm dò muốn chui vào trong quần áo của cậu.
Ôn Gia Nhiên giả vờ như tỉnh như mê mà lật người lại.
Bàn tay đó thoáng chốc rút ra, ngoan ngoãn đặt lên bụng cậu, một bộ dạng như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Giống như một kẻ ngốc.
Cậu lặng lẽ cong khóe môi, hơi thở cố tình để dài ra, giống như thật sự đã ngủ say.
Bàn tay vốn đặt trên bụng cậu, chậm rãi chui vào qua khe hở ở cúc áo ngủ, da thịt và da thịt chạm vào nhau.
Lục Yến Trạch kìm nén không thực hiện các hành động khác.
Không biết qua bao lâu, anh khẽ nói: "Nhiên Nhiên?"
"Hửm?"
Ôn Gia Nhiên lơ mơ đáp một tiếng, cậu nghe có vẻ rất buồn ngủ, ý thức dường như còn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
"Có thể giao cơ thể cho tôi một lúc được không? Chỉ một lúc thôi..."
Giọng của Lục Yến Trạch thấp đến mức gần như không nghe thấy, Ôn Gia Nhiên không lên tiếng, một lúc sau, Lục Yến Trạch nhận ra mình đã nắm giữ cơ thể,
Anh chậm rãi mở mắt ra, tay phải đặt lên trái tim ở lồng ngực, nơi đó đang đập thình thịch không ngừng.
Vừa nghĩ đến chuyện sắp làm, Lục Yến Trạch liền kích động đến mức có hơi không thở nổi. Anh hít sâu một hơi, từ từ thở ra. Sau khi bình tĩnh lại vài phút, anh tự cho rằng Ôn Gia Nhiên chắc đã ngủ thiếp đi, lúc này mới từ từ ngồi dậy.
Anh cúi đầu nhìn cơ thể, cổ áo ngủ vì lăn qua lộn lại trên giường mà lệch sang một bên, cộng thêm cổ áo rất rộng, khung cảnh bên trong quần áo lồ lộ ra ngoài.
Lục Yến Trạch mím môi, cẩn thận dùng đầu ngón tay chạm vào xương quai xanh của mình.
Nơi đó vẫn còn mang theo nhiệt độ của Ôn Gia Nhiên.
Yết hầu của anh động đậy, khó khăn di dời tầm mắt, kéo lại cổ áo, chân trần bước xuống đất.
Toàn thân dường như có một ngọn lửa đang bùng cháy.
Lục Yến Trạch khát khô cả họng, anh đi đến trước bàn tự rót cho mình một cốc nước, ừng ực một hơi uống hết.
Lúc đặt cốc xuống, anh nhìn thấy tấm gương trên bàn học, ma xui quỷ khiến thế nào, Lục Yến Trạch đã cầm lấy tấm gương.
Trên đó phản chiếu khuôn mặt của Ôn Gia Nhiên, khóe mắt đầu mày còn mang theo ý cười chưa tan, Lục Yến Trạch cũng cười. Anh vươn tay ra nhẹ nhàng chạm vào gò má của Ôn Gia Nhiên.
Trên đó để lại một mảng nhỏ dấu vân tay.
Trên gò má của cậu, giống như một vết hôn, vết hôn của Lục Yến Trạch dành cho Ôn Gia Nhiên.
Bình luận