Chương 145: Ngoại Truyện 29: Mèo Con Và Chó Con (14)
Trên xà nhà phía trên đầu anh, một con mèo tam thể lười biếng nằm ở đó, nó khoan thai liếm liếm lông trên móng vuốt của mình.
Là Tang Bưu nhà bên cạnh.
Nó rất ít khi đến địa bàn của Trạch, ngày thường đi ngang qua cũng sẽ nhanh chóng rời đi, tình huống như hiện tại quả thực hiếm thấy.
Tang Bưu vẫy đuôi một cái, đôi mắt màu hổ phách lướt qua chú chó lớn trước mặt, cuối cùng dừng lại trên người con mèo trắng phía sau con chó lớn, mũi nó nhăn lại, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt ghét bỏ.
"Chậc."
Giọng của nó kéo dài ra: "Nhóc con, mày sắp quên mình là mèo rồi phải không? Cả người toàn mùi chó, hôi đến mức tao đau cả đầu."
Nhiên Nhiên: "......"
Cậu không vui cho lắm, nhưng quan hệ của chú mèo con với nó không đến nỗi quá tệ. Lúc nhỏ cậu không biết gì cả, Tang Bưu luôn nhân lúc Trạch và Xứng Đà không có nhà, chạy đến tìm cậu.
Mặc dù...
Thái độ không thể nói là tốt đẹp gì cho cam, dù sao thì chú mèo con cũng không ít lần bị nó đánh.
Nhưng cuối cùng vẫn học được cách bắt chuột từ đối phương.
Vì vậy quan hệ của hai con mèo trước nay vẫn ổn, đương nhiên cũng có thể chỉ là Nhiên Nhiên đơn phương cho là vậy, dù sao thì sau này khi cậu lớn hơn một chút, Tang Bưu cũng không đến nữa.
Nhiên Nhiên cẩn thận ngẩng đầu liếc nhìn con mèo lớn, sau đó lén lút di chuyển ra sau lưng Trạch.
Trạch lạnh lùng nói: "Mày có chuyện gì?"
"Không có chuyện gì cả."
Tang Bưu vẫy đuôi nhìn xuống một chó một mèo bên dưới từ trên cao: "Đều là hàng xóm, đến xem bọn mày một chút cũng không được à?"
Trạch không thèm để ý đến nó nữa.
"Chậc."
Tang Bưu tự thấy mất hứng, nó dùng móng vuốt sờ sờ chóp mũi, đột nhiên nói: "Ba người, dùng gậy thòng lọng, Xứng Đà sủa rất dữ, sau đó dùng thuốc mê."
Nó nghiêng đầu nhìn bọn họ trầm giọng nói: "Một chiếc xe tải nhỏ màu trắng, rất quen mắt, nhưng tao không nhớ ra đã thấy ở đâu, nhưng nhìn bộ dạng của Xứng Đà, nó chắc là quen biết ba người đó, vì vậy tao nghĩ, mày chắc sẽ biết họ là ai."
Nó nói xong những lời này, liền chậm rãi đứng dậy, nó là một con mèo rất có thực lực, thân là một con mèo hoang thế mà có thể nuôi mình béo tốt mượt mà, thậm chí còn có cả lông tỏi.
Tang Bưu quay người, nhẹ nhàng nhảy qua nhảy lại trên xà nhà, mắt thấy sắp biến mất trong màn đêm, nó bỗng dừng bước, có hơi suy tư nhìn Nhiên Nhiên bổ sung: "Nếu thật sự định đi, thì đừng mang theo cái cục bông toàn mùi chó này, kẻo vướng chân vướng tay."
Nhiên Nhiên: "......"
"Meo!"
Nhiên Nhiên xù lông.
Trạch quay đầu an ủi liếm liếm cái mũi ươn ướt của cậu, nhỏ giọng nói: "Sẽ không bỏ rơi em đâu."
Tai của Nhiên Nhiên không tự nhiên mà co rút, tức giận phồng má quấn đuôi vào móng vuốt của Trạch, cậu nhỏ giọng lẩm bẩm: "Anh có biết nơi cô ta nói là ở đâu không?"
Bình luận