Chương 141: Ngoại Truyện 25: Mèo Con Và Chó Con (10)
Lúc Nhiên Nhiên mở mắt ra, trời đã sáng.
Ánh nắng ban mai vừa hay xuyên qua rèm lá sách, rải trên mặt cậu, cậu không nhịn được mà nheo mắt lại.
Trong ánh sáng đó.
Một khuôn mặt người hiện ra trước mắt.
Sau cặp kính gọng vàng là một đôi mắt mang theo ý cười, từng luồng mùi nước khử trùng thoang thoảng từ trên người anh toả ra, Nhiên Nhiên không nhịn được mà hắt xì một cái nhỏ.
Lục Yến Tri cười cười, anh đưa ngón tay ra nhẹ nhàng xoa xoa lên trán chú mèo con: "Nhóc con tỉnh rồi à."
Nhiên Nhiên có hơi ngơ ngác mở mắt nhìn anh, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lúc ngón tay của con người dần dần đặt lên cằm mình, cậu theo bản năng đưa đầu lưỡi ra, liếm mu bàn tay của người trước mặt.
Đối phương khẽ cười: "Không sao rồi nhóc con, mi chỉ bị đau bụng thôi, chữa trị vài ngày là khỏi, ờ, bạn của mi vẫn còn ở ngoài đó, để ta gọi chúng vào ha."
Lục Yến Tri có hơi suy tư thu ngón tay về, đi đến cửa mở ra gọi: "Tiểu Trạch, còn có..." Anh do dự một chút: "Đại Hoàng?"
Còn chưa đợi anh nói xong, một bóng dáng vội vã đã mạnh mẽ lao vào, cả người anh gần như đứng thẳng dậy, hai móng vuốt trước bám vào cửa lồng đang nhốt Nhiên Nhiên.
"Nhiên Nhiên, em không sao chứ?"
"Còn khó chịu không?"
"Bụng còn đau không?"
Một loạt câu hỏi tuôn ra từ miệng con chó lai sói, Trạch cả một đêm không được nghỉ ngơi, trong lòng lo lắng không thôi, bây giờ nhìn thấy dáng vẻ của mèo con, cũng không để ý đến việc có dọa sợ nhóc con trong lồng không, chỉ muốn cấp bách biết được cảm nhận hiện tại của đối phương.
Cái đầu vốn còn hơi ngơ ngác của Nhiên Nhiên, sau khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, đôi tai lập tức dựng thẳng lên. Cậu đứng dậy, từng bước một di chuyển đến cửa lồng nhìn Trạch bên ngoài, miệng kêu "meo meo meo meo" không ngừng.
Trạch càng thêm hăng hái, anh hận không thể nhét đầu mình qua khe hở.
Một người một chó phía sau anh đồng loạt rơi vào im lặng.
Nhiên Nhiên đứng ở cửa lồng. Chóp mũi hồng hào ngửi ngửi trên mặt Trạch, cậu đột nhiên đưa lưỡi ra liếm lên chóp mũi của chú chó lớn một cái.
Cả người Trạch lập tức cứng đờ, ngay cả đuôi cũng ngừng vẫy, anh há miệng không thể tin được mà nhìn Nhiên Nhiên, giây tiếp theo, đuôi của anh chó lớn bất chợt xù lên, vẫy loạn xạ.
"Em... em khỏe rồi à?"
Anh kích động đến nói năng lộn xộn, Nhiên Nhiên híp mắt, trong cổ họng phát ra tiếng gru gru khe khẽ, cậu dụi đầu vào lưới sắt, nhỏ giọng nói: "Em khỏe rồi."
Nhiên Nhiên đã ở đây mấy ngày mới được thả ra khỏi lồng. Cậu ở trước mặt con người luôn luôn ngoan ngoãn, tiêm không trốn, cho uống thuốc không quấy, thỉnh thoảng còn lật bụng lên cho con người vuốt ve, khiến cho các nhân viên khác trong bệnh viện đều rất thích cậu, thậm chí không ít nhân viên còn đề nghị muốn nhận nuôi cậu, nhưng làm thế nào để bế mèo con đi lại là một vấn đề lớn.
Bình luận