Chương 139: Ngoại Truyện 23: Mèo Con Và Chó Con (8)
Thực ra lúc Xứng Đà mang thịt về, Nhiên Nhiên đã tỉnh rồi.
Chú mèo con vẫn còn đang trong giấc ngủ, mơ mơ màng màng ngửi thấy mùi thơm, cậu trước tiên là tai giật giật, sau đó nửa nhắm nửa mở mắt, cái đầu nhỏ vô thức men theo mùi thơm mà dò về phía trước.
Nhưng điều này vẫn chưa đủ để làm cho chú mèo con chưa ngủ đủ hoàn toàn tỉnh táo, cậu lười biếng cuộn mình trong lòng chú chó lớn, mắt thấy sắp ngủ thiếp đi lần nữa, cho đến khi...
Cho đến khi Trạch nói câu đó: "Tao có thể làm ba em ấy."
Nhiên Nhiên ngơ ngẩn cả người.
Một chú chó lớn sao có thể sinh ra một chú mèo con xinh đẹp như cậu được chứ?
Cậu mạnh mẽ ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, vô cùng không vui, nhưng Trạch chỉ lo bàn chuyện bọ chét với Xứng Đà, đợi đến khi anh phản ứng lại, mèo con đã bò lên bụng anh, phồng má tức giận nhìn anh.
Trạch ngẩn người một lúc lâu, mới cẩn thận dùng móng vuốt chạm vào mặt mèo con: "Anh... anh..."
Chú chó lớn vừa nãy còn nói rất kiên định, lúc này đây bỗng có hơi chột dạ không biết nên nói gì.
Nhiên Nhiên đưa móng vuốt ra vỗ vỗ bụng anh, tức giận bổ sung một câu: "Em không cần chó làm ba của em!"
Lời vừa dứt, Xứng Đà ở cách đó không xa bỗng nhiên bật cười thành tiếng, nó xem náo nhiệt không chê chuyện lớn mà khiêu khích: "Trạch, nghe thấy chưa? Người ta không nhận mày làm ba kìa, ha ha ha ha ha."
Trạch có hơi hoảng loạn mà vẫy đuôi lung tung, anh không thèm để ý đến Xứng Đà, chỉ nhẹ nhàng dùng đầu dụi vào mặt mèo con, muốn dỗ dành một chút.
Nhiên Nhiên: "......"
Cậu trơ mắt nhìn một cái đầu chó lớn đưa tới, nhẹ nhàng chạm một cái, đã hất cậu ngã chổng bốn vó lên trời, cậu tức giận hét lên: "Anh cố ý! Anh là chó xấu!"
Trạch có hơi luống cuống, anh vô thức đứng dậy, kết quả là mèo con trực tiếp trượt theo bụng anh xuống đống quần áo. Nhiên Nhiên choáng váng lắc lắc đầu, khó khăn bò ra khỏi đống quần áo, tủi thân nói: "Anh còn bắt nạt em."
Trạch luống cuống tay chân nhìn một lúc lâu, móng vuốt nhấc lên rồi lại hạ xuống, cuối cùng ánh mắt của anh rơi vào miếng thịt gà mà Xứng Đà vừa mang về.
Giống như cọng rơm cứu mạng cuối cùng, Trạch đột nhiên ngoạm Nhiên Nhiên nhảy ra khỏi ổ, đặt mèo con xuống bên cạnh đó, lấy lòng nói: "Cho em ăn cái này... em đừng giận anh nữa."
Mùi thơm của thịt gà lập tức xua tan mọi tủi thân, Nhiên Nhiên mở to mắt, mũi ngửi ngửi trong không khí, rất nhanh đã quên sạch chuyện Trạch vừa bắt nạt cậu.
Cậu lao vào miếng thịt, há miệng ra cắn, nhưng răng sữa của mèo con còn chưa sắc lắm, chỉ để lại trên đó những vết răng nông cạn, nhưng điều này không làm ảnh hưởng đến sự phấn khích của mèo con, cậu vội vàng dùng lưỡi liếm liếm lớp mỡ bên trên, trong cổ họng phát ra một tràng âm thanh "gru gru gru gru".
Trạch cứ đứng một bên toe toét miệng cười, Xứng Đà cóhoiw nhìn không nổi nữa, nó khẽ nói: "Mày xé ra cho nó đi, nó cắn không nổi đâu."
Bình luận