🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 138: Ngoại Truyện 22: Mèo Con Và Chó Con (7)

Lúc Xứng Đà ngậm một túi phao câu gà quay về, thứ đầu tiên nó nhìn thấy chính là bộ dạng hung dữ của Trạch đang nhe răng trợn mắt dùng móng vuốt đè cái đuôi của mình.

Nó có hơi do dự dừng bước, nghi ngờ con chó trước mặt có phải phát điên không, nhưng khứu giác nhạy bén của chó lai sói, đã khiến anh rất nhanh ngửi thấy mùi hương quen thuộc trong không khí.

Cái móng vuốt vẫn đang cố gắng bỗng chốc cứng đờ, cái đuôi lúc nãy còn không nghe lời cũng đột ngột dừng lại.

Trạch: "......"

Anh từ từ quay đầu, để lộ ra một nụ cười ngượng ngùng mà không mất lịch sự: "Khụ khụ, mày về rồi à."

Xứng Đà: "......"

Đây là lần đầu tiên nó thấy trên mặt Trạch lộ ra vẻ mặt này, thật sự là... thật sự là có hơi...

Nó cẩn thận lùi lại nửa bước, nheo đôi mắt có chút đục ngầu dò xét hỏi: "Mày... mày không sao chứ?"

Trạch không chút do dự nói: "Không sao, lúc nãy đuôi bị chuột rút xíu."

Xứng Đà: "......"

Nó im lặng một lúc lâu, cảm thấy mình đã là một chú chó già trưởng thành, vẫn là không nên vạch trần lời nói dối của chó con thì hơn.

Xứng Đà cúi đầu ngậm lại túi ni lông vào miệng, chậm rãi đi đến bên cạnh ổ của Trạch, ném túi ni lông trong miệng xuống đất, lúc này mới thở phào một hơi: "Phao câu gà, vẫn còn nóng đấy."

Trạch sớm đã biết thứ nó ngậm là gì, có thể cho đám chó hoang bọn họ ăn thịt, chỉ có ông chủ của một tiệm gà quay ở phố ăn vặt thôi, ông chủ đó là người tốt, luôn cách dăm ba hôm lại vứt cho bọn họ một ít thịt ăn, nhưng những lần trực tiếp cho cả một túi thịt như bây giờ cũng không nhiều.

Anh không nhịn được mà nghiêng đầu nghi hoặc hỏi: "Sao mày kiếm được nhiều thế?"

Xứng Đà hì hì cười, nó lắc đầu nghênh ngang nói: "Tao đương nhiên có cách của tao."

Nó chớp chớp mắt với Trạch, bất chợt nhấc chân sau lên, dùng ba chân còn lại nhảy nhót hai cái trên đất, khoa trương nghiêng người, trong miệng còn phát ra từng tiếng kêu thảm thiết.

Nó nháy mắt ra hiệu với Trạch nói: "Chính là như vậy, ông chủ tưởng tao bị người ta đánh què chân, dứt khoát dùng túi đựng cho tao cả một túi."

Nói xong, nó đặt cái chân sau "tàn tật" kia xuống, thuận thế cúi đầu, đẩy túi ni lông về phía trước Trạch, đuôi vẫy như cái trống bỏi: "Nhìn bộ dạng hôm qua của mày là tao biết, hôm nay mày chắc chắn không có thời gian đi kiếm ăn, đây đều là tao đặc biệt mang về đấy."

Nó vừa nói, vừa dùng răng xé rách cái túi: "Này, đống lớn này là của tao, đống nhỏ này là của mày, à~"

Xứng Đà cố ý kéo dài giọng nói: "Miếng này nhiều thịt, cho mèo con cưng của mày."

Vừa nghe thấy hai chữ mèo con, tai của Trạch thoáng chốc dựng thẳng lên, anh khẽ nói: "Em ấy tên Nhiên Nhiên."

"Được rồi được rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...