Chương 137: Ngoại Truyện 21: Mèo Con Và Chó Con (6)
Cô gái lúc này mới chú ý tới mèo con đang nằm trên đất, cô hít vào một hơi lạnh, thấy hai con chó không còn xung đột nữa, cô lúc này mới cẩn thận ngồi xổm xuống, đưa đầu ngón tay ra chọc chọc vào cơ thể cứng đờ của mèo con.
Chú mèo con này đã không thể cứu được nữa.
Cô gái mím môi, cô ngẩng đầu nhìn chú chó bình tĩnh trước mặt, khẽ nói: "Mi muốn ta giúp nó phải không?"
Trạch nghiêng nghiêng đầu, anh vừa định nói gì đó, thì thấy Nhiên Nhiên đã chậm rãi chạy tới, cậu chui vào dưới đuôi của Trạch, chỉ để lộ ra một cái đầu nhỏ, đôi mắt ngấn nước nhìn cô gái, miệng kêu meo meo không ngừng.
Cô gái cảm thấy trái tim mình sắp bị cái chấm nhỏ này làm cho tan chảy.
Cô nhìn Nhiên Nhiên rồi lại nhìn mèo con trên mặt đất, có lẽ có thể đoán ra được hai đứa chúng nó là anh em cùng một lứa.
Cô im lặng một chút, lau tay vào ống quần, sau đó cẩn thận bưng mèo con trên mặt đất lên lòng bàn tay.
Cơ thể mèo con đã chết từ lâu cứng đờ.
Cô có hơi sợ hãi, bàn tay bưng mèo con đều đang run rẩy, nhưng cô vẫn cắn môi, kiên định đứng dậy.
Cô dẫn hai chó một mèo đến công viên.
Trong công viên buổi sáng sớm người không quá đông, chỉ có một vài ông bà cụ đang tập thể dục ở đây, vì vậy sự xuất hiện của họ không gây ra quá nhiều chú ý, cô gái đặt mèo con dưới một gốc cây lớn, sau đó nghiêm túc nói với chú chó lai sói đang ngậm mèo con: "Bọn mi ở đây đợi ta một lát nhé, ta về nhà lấy một cái xẻng."
Cô không biết hai đứa nó có nghe hiểu không, nhưng từ dáng vẻ lúc nãy mà xem.
Chắc là... có lẽ... có thể hiểu được nhỉ?
Cô gái không do dự, cô dắt A Tu nhanh chóng quay về nhà, lấy một cái xẻng nhỏ, sau đó lập tức quay trở lại.
Bọn họ quả nhiên vẫn đang ở đây đợi cô, cô khá là vui mừng mà vỗ vỗ đầu con chó lai sói.
Sau đó mới ngồi xổm trên đất đào đất từng chút một.
Thân hình của mèo con rất nhỏ, hố không cần đào quá sâu, cô gái còn cẩn thận lấy một chiếc khăn nhỏ từ nhà, trải nó xuống đáy hố.
Làm xong tất cả những việc này, cô hít sâu một hơi, hai tay bưng mèo con, đặt nó vào trong.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm lên đầu mèo con, giống như một cái vuốt ve dịu dàng.
Cô gái không nói gì thêm, cô bắt đầu dùng đất để lấp lại.
Thế nhưng ngay lúc đất sắp lấp đầy hoàn toàn, Nhiên Nhiên không thể kìm nén được nữa, cậu đột nhiên chui ra từ dưới đuôi của Trạch, đôi chân ngắn cũn lạch bạch lạch bạch chạy đến bên hố đất.
Cậu không nói một lời, đưa móng vuốt nhỏ ra liều mạng cào bới, muốn bới tung đống đất lên, cô gái có hơi luống cuống tay chân nhìn cậu.
Ngay cả Tu cũng nhận ra có điều không ổn, nó do dự, đưa móng vuốt ra muốn bới mèo con ra, nhưng tốc độ phản ứng của Trạch nhanh hơn nó, còn chưa đợi móng vuốt của nó đưa qua, Trạch đã một miệng ngoạm Nhiên Nhiên lên.
Bình luận