Chương 135: Ngoại Truyện 19: Mèo Con Và Chó Con (4)
Mèo con người nhỏ, bụng cũng nhỏ, chẳng mấy chốc đã uống đến bụng căng tròn, Trạch ở một bên nhìn bụng cậu càng lúc càng phình ra, bỗng nhiên có hơi lo lắng.
Lỡ như... bụng vỡ thì làm sao?
Anh từng thấy trẻ con loài người thổi bong bóng, những thứ đồ chơi nhỏ đó nếu quá lớn sẽ nổ tung.
Âm thanh đó...
Chậc.
Anh hơi bồn chồn đứng dậy, ngoạm lấy da gáy của mèo con kéo cậu về phía sau, Nhiên Nhiên không vui, bốn móng vuốt cào xuống đất, phát ra tiếng kêu meo meo xé lòng.
Trạch: "......"
Anh không nỡ lòng nào mà nhả miệng ra, kết quả liền thấy mèo con liền mạnh mẽ lao đến bên vũng sữa dê sắp uống cạn, chiếc lưỡi nhỏ cuộn lên rất nhanh, liếm như không cần mạng.
"......"
Trong cổ họng Trạch phát ra một tiếng rên rỉ bất đắc dĩ, anh nghiêng đầu nhìn Xứng Đà, đối phương cười khẩy một tiếng, dùng móng vuốt gãi gãi bụng, lật người lại, chổng mông về phía anh, không nói lời nào.
Trạch đứng tại chỗ nghĩ ngợi, cảm thấy vẫn là không được, không thể để con non này uống tiếp nữa.
Anh trịnh trọng đi đến bên cạnh mèo con, lần này không quan tâm gì nữa mà ngoạm cậu lên, ném vào trong ổ chó của mình.
Nhiên Nhiên giãy giụa muốn ra ngoài, trực tiếp bị lưỡi của con chó lớn liếm đầy mặt, cả người mèo con đều cứng đờ.
Trạch không nói gì, chỉ cẩn thận từng chút một liếm sạch sữa dê dính trên người mèo con, cuối cùng, mới dùng chóp mũi ủi ủi cái bụng nhỏ như quả bóng của cậu.
"Không được uống nữa, uống nữa nhóc sẽ bị bệnh, nếu nhóc thích uống, lần sau anh đi tìm thêm cho nhóc."
Mèo con thè ra nửa cái lưỡi, chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn anh, cuối cùng mới nhận ra mà ợ một cái sữa.
Cậu đã xác nhận con chó lớn này sẽ không ăn thịt mình, ngược lại còn đối xử rất tốt với mình.
Mèo con cũng không sợ anh nữa, cậu chậm rãi liếm liếm móng vuốt nhỏ của mình, giọng nói mềm mại: "Thật không?"
"Thật."
Nhiên Nhiên rất vui, cậu lắc lắc đầu, râu mép cũng theo đó mà vểnh lên, nhưng ngay sau đó, cậu bỗng chốc cứng đờ, mắt trợn to, móng vuốt nhỏ cũng quên thu về.
Anh trai!
Cậu vội vàng lật người lại, nói với con chó lớn: "Anh trai của em vẫn còn ở đó, anh có thể giúp em mang anh trai về được không?"
Cậu nói rồi lại nói, có hơi chột dạ mà hạ thấp giọng: "Em... em có thể ăn ít đi một chút, chia phần ăn của em cho anh trai..."
Trạch không tình nguyện cho lắm, anh không muốn có thêm một con mèo con nữa thu hút sự chú ý của con non này, nhưng nhìn đôi mắt một vàng một xanh của Nhiên Nhiên, lời từ chối đến bên miệng, làm thế nào cũng không nói ra được.
Anh do dự một chút, bất ngờ hỏi: "Anh tên Trạch, em tên gì?"
Nhiên Nhiên ngẩn ra một chút, vẫn ngoan ngoãn nói: "Em tên Nhiên Nhiên."
Bình luận