Chương 133: Ngoại Truyện 17: Mèo Con Và Chó Con (2)
Trạch là một chú chó hoang, từ khi có ký ức, anh đã luôn lang thang bên ngoài, chưa từng gặp qua ba mẹ.
Nhưng điều này không hề cản trở, sau khi anh lớn lên, nhờ vào thân hình cường tráng, hàm răng sắc bén, rất nhanh đã đánh bại hết lũ chó trong khu vực này, một lần thành danh, trong thành phố này, chiếm được một địa bàn rất lớn và trù phú.
Ít nhất thì... thịt trong thùng rác ở đây vẫn còn khá nhiều.
Anh là một chú chó biết đủ.
Cơn mưa tối nay lớn hơn mọi khi một chút, Trạch áp sát thân vào chân tường mà đi, trong miệng ngậm một miếng móng giò kho vừa bới ra từ thùng rác. Vận may hôm nay của anh cực kỳ tốt, cái móng giò này chỉ bị người ta ăn một hai miếng, bên trên vẫn còn rất nhiều thịt, tuy không đủ để anh ăn no, nhưng cũng đủ để chú chó đổi món một bữa.
Nhưng rất nhanh, anh cảnh giác đứng yên tại chỗ, trong không khí truyền đến một tiếng kêu nhỏ nhẹ của con non.
Chóp mũi anh ngửi ngửi trong mưa, xác định được vị trí, sải bước lớn chạy về phía đó.
Anh vừa đến nơi, đã thấy một cục bông trắng lăn lông lốc trên đất, khó khăn lắm mới dừng lại được, để lộ ra khuôn mặt ướt sũng, tai cũng cụp xuống, vẻ mặt ngơ ngác.
Khá đáng yêu.
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Trạch.
Con non này nhỏ quá, trông còn chưa lớn bằng móng vuốt của anh.
Trạch đứng tại chỗ nhìn một lúc, thấy cục bông trắng kia lảo đảo muốn bò ra ngoài, cách đó không xa, là mấy bậc thềm rất cao đối với một chú mèo con.
Trạch do dự một chút, đặt miếng móng giò đang ngậm trong miệng xuống đất, đi về phía cục bông trắng kia.
Cái thứ nhỏ bé này vậy mà còn dám khè anh, răng còn chưa lớn bằng hạt gạo, ước chừng cắn vào móng vuốt của anh, ngay cả da cũng không cắn rách được.
Trong cổ họng Trạch phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp, muốn dỗ dành con non này.
Nhưng đối phương trông vô cùng sợ hãi, bộ dạng giương nanh múa vuốt khiến Trạch cảm thấy nó hình như còn đáng yêu hơn một chút.
Chú chó lắc lắc đầu, vứt đi những suy nghĩ linh tinh.
Lúc này anh mới chú ý đến chú mèo con này gầy đến đáng sợ, nếu để nó ở đây, nó sẽ chết.
Trạch quay đầu nhìn miếng móng giò thơm phức, tiếp đến nhìn chú mèo sữa gầy yếu, anh liếm liếm hàm răng sắc bén, cuối cùng vẫn đi đến trước mặt mèo con.
Anh cúi đầu, ngoạm lấy da gáy của mèo con, động tác nhẹ nhàng như sợ sẽ cắn rách da của mèo con.
Cục bông trắng này nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, lúc này không động đậy, tứ chi rũ xuống, đuôi mềm oặt vắt trên khóe miệng anh.
Mùi trên người nó cũng thơm thơm.
Trạch nghĩ ngợi, sau đó mang theo chú mèo con này bắt đầu chạy như bay về hướng nhà.
Nhà của anh là một công trường bỏ hoang, nơi này đã bị bỏ hoang được mấy năm, rất nhanh đã trở thành địa bàn của chó hoang mèo hoang, sau khi Trạch đến, đã đánh đuổi hết lũ chó hoang chiếm cứ ở đây, vì vậy nơi này đã trở thành địa bàn của anh.
Bình luận