Chương 132: Ngoại Truyện 16: Mèo Con Và Chó Con (1)
[Tiểu Trạch là chó hoang, giống Lang Thanh]
[Nhiên Nhiên là mèo hoang, giống mèo Sư Tử]
[Miêu tả nhân hóa, nên dùng xưng hô con người]
Thành phố Lâm An là một thành phố rất hay mưa.
Trời vừa nhá nhem tối, mưa lớn đã trút xuống xối xả, những quầy hàng hai bên đường trông càng thêm nổi bật trong màn mưa.
Có những chủ quán đã dựng ô lên, có những người thì vội vàng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà.
Một người đàn ông trung niên bán bánh cuốn vừa thu dọn xong đồ, đứng thẳng người chuẩn bị rời đi, nhưng lúc quay người vô tình đá phải một chiếc thùng giấy.
Chiếc thùng bị nước mưa làm cho ướt sũng, trông có vẻ nặng trĩu, không biết bên trong đựng thứ gì, cũng không biết đã bị ai đặt ở đây từ lúc nào.
Ông ta do dự một chút, ngồi xổm xuống mở chiếc thùng ra.
Một mùi hôi thoang thoảng bốc lên, người đàn ông nhíu mày, nhìn kỹ vào trong, bên trong trải một lớp bông mỏng, trên lớp bông là hai chú mèo con đang nằm, nhìn kích cỡ thì chắc vừa tròn một tháng tuổi.
Lông trên người hai chú mèo con đã bị nước mưa làm cho ướt đẫm, bết thành từng lọn trên người, trông càng thêm nhỏ bé gầy gò.
Một trong hai con có kích thước lớn hơn một chút đã gục đầu, nằm im bất động trên lớp bông, người đàn ông đưa tay nhẹ nhàng sờ thử, lạnh ngắt và cứng đờ, rõ ràng chú mèo con này đã chết, con còn lại thì vẫn còn sống, mắt nửa nhắm nửa mở, bụng khẽ phập phồng theo nhịp thở yếu ớt, chỉ là trông cũng đang thoi thóp.
Người đàn ông do dự một lúc, ông không phải là người thích động vật, chỉ là bảo ông trơ mắt nhìn một sinh mệnh nhỏ bé như vậy cứ thế chết đi, ông cũng có hơi không nỡ.
Ông nghĩ ngợi, nhìn sang hai bên, cuối cùng ánh mắt dừng lại dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi, ông bưng chiếc thùng lên, nhanh chân bước tới, đặt chiếc thùng dưới mái hiên, cố gắng đẩy chúng vào sâu bên trong một chút, để không bị nước mưa làm ướt.
Làm xong tất cả, người đàn ông quay người rời khỏi nơi này.
Không biết đã qua bao lâu, Nhiên Nhiên từ từ mở mắt, cậu là một chú mèo con vừa tròn một tháng tuổi, toàn thân trắng như tuyết, không có một sợi lông tạp nào, đôi mắt là loại dị sắc hiếm thấy, một vàng một xanh, thân hình gầy gò, lông lá bù xù, xương sườn trên lồng ngực hiện ra rõ mồn một.
Ý thức của cậu vẫn còn hơi mơ hồ, bụng đói kêu òng ọc, chú mèo con theo bản năng thè lưỡi ra, liếm liếm móng vuốt của mình, cố gắng làm cho bản thân dễ chịu hơn một chút, nhưng cậu mệt quá, toàn thân không còn chút sức lực nào, Nhiên Nhiên chỉ liếm hai cái, liền từ bỏ ý định liếm sạch lông cho mình.
Cậu dùng đầu dụi dụi vào người anh trai đang ngủ bên cạnh, nũng nịu gọi một tiếng: "Anh ơi."
Cậu muốn anh trai liếm lông cho mình như mọi khi.
Nhưng lần này anh trai không để ý đến cậu, Nhiên Nhiên nghiêng đầu, không hiểu tại sao anh lại không để ý đến mình, thế là, cậu gọi thêm hai tiếng nữa, anh trai vẫn không để ý đến cậu.
Bình luận