Chương 129: Ngoại Truyện 13: Thanh Mai Trúc Mã (13)
Ôn Gia Nhiên hiếm khi im lặng, cậu trợn tròn mắt: "Cậu... hai người?"
Lục Yến Trạch vẻ mặt vô tội, ánh mắt trong veo, giọng điệu bình tĩnh: "Tôi đã nói mà, điều này rất bình thường."
Là... là như vậy sao?
Là mình quá bảo thủ?
Ôn Gia Nhiên cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn rối loạn, cậu nhìn Lục Yến Trạch ánh mắt phức tạp.
Trong lòng ngoài sự kinh ngạc, còn mang theo chút không thể tin được, còn có một chút...... cảm xúc không thể nói rõ.
Cậu thực sự không thể tưởng tượng được Lục Yến Trạch và Lục Yến Tu sẽ......
Dừng lại!
Ôn Gia Nhiên! Mày không được nghĩ nữa!
Ôn Gia Nhiên mạnh mẽ lắc đầu, vẻ mặt méo mó, Lục Yến Trạch cứ như không có chuyện gì, nhẹ nhàng vỗ vai cậu, giọng điệu dịu dàng: "Thôi được rồi, đừng nghĩ nhiều, ngủ sớm đi."
Ôn Gia Nhiên: "......"
Cậu cảm thấy tối nay mình không ngủ được nữa.
Lục Yến Trạch không nói gì nữa, anh lên giường trước ở phía bên kia, kéo chăn của Ôn Gia Nhiên đắp lên người mình.
Ôn Gia Nhiên muốn nói rồi thôi, thôi rồi muốn nói, miệng cậu há ra, cuối cùng không nói gì cả, cam chịu từ trong tủ ôm ra một chiếc chăn khác, nằm ở phía bên kia giường.
Giữa hai người có một khe hở không rộng lắm, nhưng không ai chủ động vượt qua khe hở này.
Ôn Gia Nhiên nghiêng người, quay lưng về phía Lục Yến Trạch, trong đầu rối bời, cậu cảm thấy mình nên tức giận, nên chất vấn, nên sắp xếp mối quan hệ lộn xộn này, nhưng mà, cậu lại cảm thấy, những lời Lục Yến Trạch nói ban nãy, hình như...... có chút hợp lý.
Cậu thậm chí còn cảm thấy, nếu bây giờ để cậu giúp Lục Yến Trạch, hình như...... cũng...... không phải là không được?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, mặt của Ôn Gia Nhiên liền đỏ bừng, cậu nhẹ nhàng đánh vào đầu mình một cái, ép mình nhắm mắt, đừng suy nghĩ lung tung.
Mà ở nơi Ôn Gia Nhiên không nhìn thấy, Lục Yến Trạch mím chặt môi, từng chút một kéo chiếc chăn thuộc về Ôn Gia Nhiên lên đến đỉnh đầu, cho đến khi cả người đều bị chùm trong chăn.
Trong bóng tối, nhịp tim anh vô cùng rõ ràng.
Ban nãy rốt cuộc mình đã nói những gì vậy?
Lục Yến Trạch có hơi hối hận mím môi, hận không thể xuyên không về mấy phút trước, bịt miệng mình lại.
Cái gì mà "rất bình thường".
Cái gì mà "giúp đỡ lẫn nhau".
Còn có câu kia...... "ừ"!
Rốt cuộc anh đang nói bậy bạ gì vậy.
Lục Yến Trạch cảm thấy mình chắc chắn là phát điên, mới ở trước mặt Ôn Gia Nhiên nói năng lung tung, còn mặt không đổi sắc nói dối.
Rõ ràng ngoài việc muốn cùng Ôn Gia Nhiên...... cái đó ra, anh chưa bao giờ có cảm xúc này với người khác, huống chi còn là Lục Yến Tu!
Bình luận