Chương 128: Ngoại Truyện 12: Thanh Mai Trúc Mã (12)
Từ lúc hai người lớn lên, Lục Yến Trạch đã không bao giờ gọi cậu là anh trai nữa, đột nhiên như vậy, Ôn Gia Nhiên cảm thấy nửa người đều tê dại.
Cậu há miệng, nhưng không phát ra được âm thanh, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, ngay cả tư duy cũng trở nên chậm chạp, ánh mắt cậu lơ đãng: "Cậu...... gọi tôi là gì?"
Lục Yến Trạch cũng sững người một chút, như không ngờ mình lại buột miệng nói ra cách xưng hô này, anh quay mặt đi, tai đỏ bừng, giọng nói thấp đến mức gần như không nghe thấy: "Tôi......"
Ôn Gia Nhiên cảm thấy yết hầu se chặt, nhịp tim nhanh đến khó tin, cậu vô thức lùi lại một chút, muốn thoát khỏi cảm giác xa lạ này, nhưng có hơi kỳ lạ không nỡ.
"Cậu......" cậu dùng tay chống lên ngực Lục Yến Trạch, giọng nói yếu ớt: "Cậu sao đột nhiên lại gọi như vậy?"
Lục Yến Trạch cũng không biết, anh mím môi dằn vặt nửa ngày, ánh mắt nhìn thẳng vào Ôn Gia Nhiên, nhìn đến mức trong lòng Ôn Gia Nhiên hoảng loạn.
Lục Yến Trạch bất ngờ nói một câu không đầu không đuôi: "Đôi mắt của cậu rất xinh đẹp."
Ôn Gia Nhiên còn chưa kịp phản ứng, liền cảm nhận được Lục Yến Trạch từ từ cúi đầu xuống.
Đôi môi ấm nóng rơi trên yết hầu của Ôn Gia Nhiên, mang theo một chút thăm dò, anh mở miệng, nhẹ nhàng cắn lên đó.
Khoảnh khắc đó, Ôn Gia Nhiên chỉ cảm thấy trong đầu "oong" một tiếng, như có thứ gì đó nổ tung, cả người cậu đều cứng đờ, ngay cả thở cũng quên mất.
Lục Yến Trạch chỉ cảm thấy làn sóng nhiệt cuồn cuộn trong lồng ngực vào lúc này đã tuôn trào ra, những cảm xúc không thể nói rõ kia, vào lúc này như cuối cùng đã tìm được chốn về.
Tình cảm thầm kín của thiếu niên, cuối cùng vào lúc này, đã lặng lẽ nảy mầm.
Ôn Gia Nhiên cảm thấy tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cậu mở to mắt, nhìn lên trần nhà, vẻ mặt ngây dại.
Lục Yến Trạch không cử động nữa, môi anh áp chặt vào yết hầu của Ôn Gia Nhiên, giọng nói ngập ngừng: "Anh ơi......"
Ôn Gia Nhiên khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, không nói gì.
"Anh ơi......"
"Anh ơi......"
"Anh ơi......"
Những tiếng "anh ơi" mang theo ý làm nũng liên tiếp được Lục Yến Trạch nói ra, Ôn Gia Nhiên không thể nhịn được nữa, cậu mạnh mẽ dùng sức, đưa tay che miệng Lục Yến Trạch.
Cậu hung hăng nói: "Không được gọi nữa."
Lục Yến Trạch cụp mắt xuống, nhìn Ôn Gia Nhiên, cổ họng anh khô khốc, tim trong lồng ngực đập loạn xạ, khiến anh gần như không thở nổi.
Trong đầu lộn xộn.
Lúc thì là Ôn Gia Nhiên lúc nhỏ như búp bê.
Lúc thì lại là Ôn Gia Nhiên bây giờ mặt đỏ bừng.
Khó chịu quá.
Rất muốn......
Gần cậu hơn một chút, đến gần hơn một chút nữa, tốt nhất là có thể để trong mắt cậu vĩnh viễn chỉ có thể nhìn thấy mình.
Bình luận