Chương 99: Được Rồi, Bây Giờ Anh Là Bạn Trai Của Em
Ôn Gia Nhiên khó có thể hình dung được tâm trạng của mình lúc này.
Tất cả đến quá nhanh, nhưng vẫn có chút cảm giác thuận theo lẽ thường.
Giống như tảng đá lớn vẫn luôn chẹn ở trong lồng ngực, vào khoảnh khắc này đã rơi xuống đất.
Tình yêu mà thiếu niên không tự biết, vào lúc này cuối cùng cũng đã có câu trả lời rõ ràng.
Nhưng đối với Vương Yến mà nói, sự im lặng vài giây này của Ôn Gia Nhiên, lại khiến anh hơi khó có thể chịu đựng.
Anh chậm rãi và kiên định xoay Ôn Gia Nhiên lại.
Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào mắt Ôn Gia Nhiên.
Anh cứ thế không chớp mắt nhìn cậu.
Đôi mắt thường ngày bình tĩnh, vào lúc này thậm chí còn hơi đỏ.
Ôn Gia Nhiên cảm thấy anh có hơi không ổn.
Cậu mím môi, muốn đưa tay ra ôm lại anh, nhưng tay Vương Yến nắm chặt cánh tay cậu.
"Đôi mắt của em rất xinh đẹp."
Anh đột nhiên nói như vậy, mắt của Ôn Gia Nhiên chớp chớp, hàng mi run rẩy dữ dội trong không khí.
Nhưng dù vậy, cậu vẫn nhìn vào mắt Vương Yến.
Ánh mắt của hai người quấn quýt lấy nhau.
Vương Yến tự mình nói: "Trước đây, anh luôn cảm thấy em sẽ gặp được người tốt hơn......"
Tình hình của họ, giống như một trò đùa lớn của thế giới.
Hai người ở hai không gian thời gian khác nhau, có thể quen biết đã là rất không dễ dàng.
Họ phải yêu nhau như thế nào?
Vương Yến không dám nói, không dám cược.
Nhưng sau mấy ngày này.
Anh bỗng phát hiện ra một sự thật đáng buồn.
Anh có thể nắm bắt được chỉ có Ôn Gia Nhiên.
Nhưng mà......
Không.
Không được.
Điều này không đúng.
Vương Yến thoáng chốc mất hết sức lực.
Người như anh, cái gì cũng không nắm bắt được.
Anh cụp mắt xuống, buông tay đang nắm cánh tay Ôn Gia Nhiên ra, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, anh...... anh hình như đang nói nhảm......"
Ôn Gia Nhiên: "......"
Cậu đã chuẩn bị xong xuôi, kết quả là từ miệng Vương Yến lại thốt ra một câu như vậy?
Cậu không thể tin được mà trợn tròn mắt: "Anh đùa em à?"
Vương Yến: "......"
Không khí ái muội bị quét sạch.
Vương Yến thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn mặt Ôn Gia Nhiên, anh vội vàng quay đầu đi, nhưng ngay sau đó, một đôi tay dịu dàng ôm lấy anh.
Là Ôn Gia Nhiên.
Cậu nhẹ nhàng ôm lấy anh.
Vương Yến luống cuống đứng tại chỗ, giọng nói tức giận của thiếu niên đúng lúc vang lên: "Ban nãy không phải ôm giỏi lắm sao? Bây giờ ôm lại đi!"
Bình luận