Chương 91: Ông Cháu
Ba Ôn sớm đã đợi ở cửa bệnh viện, lúc đón được hai mẹ con họ, ông đau lòng ôm Nhiên Nhiên từ trong lòng mẹ Ôn sang.
Xuất phát từ sự tin tưởng đối với vợ, ông chưa bao giờ nghi ngờ quyết định của vợ, mà mẹ Ôn, là một người vô thần đã sống hơn 30 năm, phản ứng vô thức của bà chính là con trai có thể đã bị bệnh.
Bà để ba Ôn bên này hẹn bác sĩ, mặt khác cố gắng hết sức không kích động đến Nhiên Nhiên, thậm chí còn thuận theo lời cậu để cậu mang theo anh trai cùng đi.
Bà không muốn để con trai nhận ra, "anh trai" mà cậu nhìn thấy rất có thể chỉ là tưởng tượng của cậu.
Dù sao thì bà cũng không phải là bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp, lỡ như con trai thật sự mắc bệnh tâm lý, bà lo lắng mình hấp tấp nói ra, sẽ kích động đến cậu, dẫn đến bệnh tình nặng thêm.
Hai vợ chồng nhìn nhau, không ai nói gì.
Bác sĩ là một người đàn ông trung niên rất hiền hậu, ông nhìn Nhiên Nhiên cười tủm tỉm nói: "Bạn nhỏ, cháu tên gì?"
Ôn Gia Nhiên không hiểu, không phải là nói muốn lấy thuốc cho Vương Yến sao? Tại sao lại đưa cậu đến đây gặp bác sĩ?
Cậu ngơ ngác nhìn ba mẹ sau lưng, ba Ôn mẹ Ôn gật đầu với cậu.
Thế là, Ôn Gia Nhiên thu tầm mắt, cậu ngồi trên ghế, ngoan ngoãn nói
"Cháu tên Nhiên Nhiên ạ."
Bác sĩ cúi đầu viết gì đó trên giấy, giọng nói dịu dàng của ông vẫn tiếp tục truy hỏi
"Bạn nhỏ, nói cho chú biết, cháu còn nhìn thấy gì nữa?"
Đứa trẻ theo bản năng cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, cậu do dự mở miệng: "Cháu... cháu nhìn thấy......""
Cậu nhìn chú bác sĩ, vẻ mặt khuyến khích của đối phương, khiến cậu vẫn từ từ nói.
"Một anh trai mặc đồ đen......"
Từ bệnh viện ra ngoài, hai vợ chồng lòng nặng trĩu tâm sự, đối với bệnh của con trai, bác sĩ cũng không dám hấp tấp đưa ra kết luận, chỉ nói là nghi ngờ tâm thần phân liệt ở trẻ em, cụ thể còn phải dựa vào chẩn đoán cụ thể sau này.
Nhưng chỉ như vậy, đã khiến ba Ôn mẹ Ôn đau như dao cắt, hai người làm sao cũng không ngờ được, đứa con trai ngày nào cũng vui vẻ lại mắc phải căn bệnh này.
Hai vợ chồng dằn vặt cả một đêm không ngủ được, cuối cùng vẫn quyết tâm, giấu Ôn Gia Nhiên, lắp đặt camera ở khắp nơi trong nhà.
Họ cần thông qua camera để tìm hiểu xem con trai thường ngày có hành động bất thường không.
Mà Ôn Gia Nhiên đối với chuyện này không hề hay biết.
Cậu mỗi ngày tan học liền theo thói quen chạy đến nhà kính.
Nhưng nơi đó đã không còn người cậu muốn gặp nữa, cho nên cậu rất nhanh liền thất vọng ra ngoài.
Liên tục một tuần, cậu không có hành động gì khác thường, mẹ Ôn thậm chí bắt đầu nghi ngờ lần trước có phải là mình nhầm lẫn không.
Bình luận