🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: Anh Hai Là Một Người Lắm Mồm

"Vâng."

Lần này đến lượt anh hai kinh ngạc, anh đã sớm điều tra Lục Yến Trạch từ trong ra ngoài một lượt, tên này bị đánh? Ai mà tin.

"Xin lỗi, anh ơi."

Lục Yến An trên giường bất ngờ lên tiếng, cậu ta cụp mắt xuống, mím chặt môi, ngón tay vô thức xoắn lấy ga giường, giống như đang che giấu sự căng thẳng của mình.

"Đều là lỗi của em, lúc đó em đau đầu quá, nên chỉ nghĩ ngủ một lát, không ngờ sau khi tỉnh dậy lại quên mất chuyện này."

Anh hai tuy không biết cậu ta đang nói gì, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Lục Yến An, thoáng chốc liền hiểu ra, anh cảnh giác nhìn Lục Yến Trạch, tức giận nói: "Cậu không sao chứ? An An đã bị cậu hại thành thế này, cậu còn cố tình qua đây kiếm chuyện với em ấy à?"

Lục Yến Trạch cười khẩy một tiếng.

Ôn Gia Nhiên khẽ nói: "Không có, em chỉ đến xem em ấy thôi."

Lông mày anh hai nhíu càng sâu hơn, anh vô thức che chở trước người Lục Yến An, chặn kín cửa, hất cằm: "Vậy bây giờ cậu xem xong rồi đấy, phắn lẹ đi."

Ôn Gia Nhiên cúi đầu, mái tóc lòa xòa trước trán đổ xuống một mảng bóng tối, che kín vẻ mặt của cậu, hồi lâu sau cậu mới khẽ nói: "Được."

Anh hai nhìn bộ dạng cô đơn của cậu, không biết tại sao, đột nhiên cảm thấy trong lòng rất khó chịu, anh có hơi ngượng ngùng quay đầu đi, giây tiếp theo, liền bị mẹ Lục vỗ mạnh một cái vào cánh tay.

Anh kinh hãi kêu lên: "Mẹ! Mẹ đánh con làm gì?"

Chào đón anh là một cái tát nữa của mẹ Lục: "Đây là thái độ con nói chuyện với em trai con à? Nó nhập viện rồi, con không thấy sao?"

Anh hai ôm cánh tay có hơi ấm ức lẩm bẩm: "Cũng không phải con bắt cậu ta đánh nhau với người khác? Cậu ta chính là thích đánh nhau, liên quan gì đến con."

"Con......"

Mẹ Lục làm bộ muốn đánh tiếp, Ôn Gia Nhiên nói: "Mẹ, anh hai đã không chào đón con như vậy, vậy con về trước đây."

Giọng cậu bình tĩnh như đang thảo luận về thời tiết, nhưng trong mắt lại ẩn giấu sự thất vọng không dễ nhận ra.

Lục Yến An trên giường: "......"

Sao cứ cảm thấy mọi chuyện hơi quen quen nhỉ???

Anh hai liếc nhìn bộ quần áo bệnh nhân trên người Ôn Gia Nhiên, có hơi mất tự nhiên nói: "Ai nói tôi không chào đón cậu? Tôi chỉ là... chỉ là không muốn cậu lại bắt nạt An An."

Hai ngày nay trong lòng mẹ vẫn luôn không thoải mái, mình vẫn là đừng gây thêm phiền phức cho bà nữa.

Giống như đã tìm được một lý do hợp lý cho hành vi của mình, cả người anh hai đều phấn chấn lên, anh càng nói càng hăng: "Cậu xem cánh tay của cậu đi, cậu lại nhìn An An xem, em ấy gầy như gà con vậy, cậu còn ngày ngày bắt nạt em ấy, mới về được mấy ngày, đã hại em ấy nhập viện......"

Anh dừng một chút bổ sung thêm: "Cậu cũng là em trai tôi, hòa thuận với An An, tình hình nhà chúng ta còn không nuôi nổi cậu sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...