Chương 86: Hai Thành Phố
Lúc Ôn Gia Nhiên tỉnh dậy từ trong mơ, trời đã sáng rõ.
Lâm Nhiên không biết từ lúc nào đã dậy đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mình Ôn Gia Nhiên, cảnh tượng trong mơ quá rõ ràng, đến mức sau lưng cậu ra một lớp mồ hôi lạnh, nhớp nháp không chịu nổi, Ôn Gia Nhiên dứt khoát đi tắm.
Lúc cậu ra ngoài, Lâm Nhiên đã trở về, tay cậu ta xách bữa sáng, cười tủm tỉm giơ tay với cậu: "Bánh bao."
Ôn Gia Nhiên có hơi kỳ lạ liếc nhìn cậu ta một cái, khẽ nói: "Trong nhà không có ai nấu cơm à?"
Trong ấn tượng của cậu, nhà họ luôn có hai dì chuyên nấu ăn, đã làm việc ở nhà họ ít nhất 7, 8 năm, bình thường đối xử với mình rất tốt.
Lâm Nhiên nhún vai: "Cậu đang nói linh tinh gì vậy? Dì Ôn cũng không biết nấu cơm."
Động tác mặc quần áo của Ôn Gia Nhiên dừng lại một chút: "Tôi đang nói các dì nấu ăn."
Lâm Nhiên không nói nữa, cậu ta im lặng đứng tại chỗ nhìn Ôn Gia Nhiên, cho đến khi đối phương mặc xong quần áo, mới cẩn thận hỏi: "Các dì chỉ phụ trách bữa trưa bữa tối, bữa sáng trước giờ đều không làm mà, Gia Nhiên, cậu có phải lại......"
Cậu ta không nói hết lời, nhưng Ôn Gia Nhiên đã hiểu ý của cậu ta.
Sau khi trải qua một ngày gột rửa hôm qua, cậu bây giờ đối với chuyện trí nhớ hỗn loạn này đã không còn thấy lạ nữa.
Ôn Gia Nhiên cười cười thuận miệng nói: "Chắc là tôi nhớ nhầm."
Cậu vừa nói vừa nhận lấy bánh bao từ tay Lâm Nhiên ăn hết trong hai ba miếng, Lâm Nhiên ngây người nhìn cậu, đợi mãi cho đến khi cậu ăn xong, lúc này mới vội vàng đưa ly sữa đậu nành trong tay qua.
Ôn Gia Nhiên lắc đầu, lúc tắm cậu đã nghĩ kỹ việc tiếp theo phải làm.
Cậu nhẹ nhàng vỗ vai Lâm Nhiên: "Tôi no rồi, cậu ăn đi."
Cậu nói xong liền đi ra ngoài phòng ngủ, bị Lâm Nhiên túm lấy: "Cậu đi đâu?"
Ba Ôn mẹ Ôn sáng sớm đã đến bệnh viện, trước khi đi đã dặn đi dặn lại cậu ta, bảo cậu ta nhất định phải trông chừng Gia Nhiên.
Ôn Gia Nhiên: "......"
Cậu bất đắc dĩ nói: "Tôi không ra ngoài, tôi đi tìm anh họ."
Lâm Nhiên lúc này mới buông tay, nhìn Ôn Gia Nhiên ra khỏi phòng ngủ.
Cậu ta nhìn ly sữa đậu nành trong tay, tự mình hút một ngụm.
Hai anh em này thật kỳ lạ, hôm qua cái dáng vẻ kia, hôm nay sáng sớm đã khăng khăng đi tìm......
Ôn Gia Nhiên đứng trước cửa phòng Phó Minh Đường, cậu hít sâu mấy hơi, chuẩn bị tâm lý kỹ càng, lúc này mới nhẹ nhàng gõ cửa.
Gần như là khoảnh khắc tay cậu rơi trên cửa, cửa liền bị người từ bên trong mở ra.
Phó Minh Đường trên người vẫn mặc bộ đồ hôm qua, tóc hơi rối, anh nhìn Ôn Gia Nhiên khẽ cười: "Nhiên Nhiên, có chuyện gì sao?"
Ôn Gia Nhiên sững lại một chút, nhưng ngay sau đó cậu vẻ mặt nghiêm túc nhìn Phó Minh Đường: "Anh rốt cuộc là ai?"
Biểu cảm của Phó Minh Đường trở nên lo lắng, anh đưa tay sờ trán Ôn Gia Nhiên, khẽ nói: "Cũng không sốt mà, sao ngay cả anh họ cũng không nhận ra nữa vậy?"
Bình luận