Chương 83: Tối Nay Ngủ Ngon Nhé
Không ai biết Ôn Gia Nhiên ban nãy đã trải qua những gì.
Ngay trong khoảnh khắc đó, đầu óc cậu đột nhiên đau nhói, dường như có thứ gì đó trong sâu thẳm ký ức của cậu đã lỏng ra một chút, một vài hình ảnh nhanh chóng xuất hiện trong đầu cậu.
Cậu nhìn thấy hình ảnh chiếu trên trần nhà trước đây.
Cậu nhìn thấy Lục Yến Trạch lúc còn là trẻ sơ sinh.
Những ký ức bị hệ thống xóa đi, những khoảnh khắc bị lãng quên, như thủy triều ập đến.
Hơi thở của Ôn Gia Nhiên trở nên dồn dập.
Cậu hoảng loạn nhìn mép cửa kính dường như bắt đầu xuất hiện sương mù.
Sự bất an mãnh liệt trong lòng, khiến cậu tha thiết muốn để lại cho Lục Yến Trạch một câu nói.
Cơn đau nhói ở thái dương, khiến cậu chỉ lặp lại vài lần hai chữ "đợi em", đã gần như hao hết nửa sức lực của cậu.
Nhưng nhìn biểu cảm của Lục Yến Trạch, anh có lẽ đã đọc rõ mình đang nói gì.
Ôn Gia Nhiên trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cho đến khi cửa kính bị sương mù bao phủ hoàn toàn, không còn nhìn thấy mặt Lục Yến Trạch nữa, cậu mới ngã ngồi xuống đất, thở hổn hển từng ngụm lớn, cố gắng bình ổn nhịp tim dồn dập.
Nhân viên đang gà gật trong tiệm giật mình, cô vội vàng đi tới do dự một chút, muốn đỡ Ôn Gia Nhiên dậy, bị Ôn Gia Nhiên từ chối.
Cậu ngồi trên đất khoảng một phút, mới từ từ đứng dậy.
Hình ảnh chiếu trong đầu rõ ràng nói cho cậu biết.
Cậu nhất định đã từng gặp Lục Yến Trạch.
Nhưng không nhớ ra được.
Cậu hoàn toàn không nhớ ra được.
Ôn Gia Nhiên có hơi đau đầu day day thái dương, cậu lịch sự khẽ nói với người nhân viên khá lo lắng bên cạnh: "Cảm ơn."
Đối phương lắc đầu, không nói gì nhiều.
Lúc này, Phó Minh Đường và Lâm Nhiên đã mỗi người một tay cầm một cây kem đi vào, trong tay Phó Minh Đường cầm hai cây, xem ra là cũng mua cho Ôn Gia Nhiên một cây.
Phó Minh Đường cười cười, đưa cây kem trong tay cho Ôn Gia Nhiên, sau đó ánh mắt lướt một vòng trong nhà, cuối cùng rơi trên người Ôn Gia Nhiên, anh khẽ nói: "Đã thấy món tráng miệng em thích chưa?"
"Chưa, em không muốn ăn lắm......"
Ôn Gia Nhiên vô thức đáp lại, nhưng giây tiếp theo, cậu mạnh mẽ ngậm miệng lại.
Cậu ngước mắt nhìn Phó Minh Đường.
Anh họ của cậu vẫn luôn là dáng vẻ ôn hòa, không có gì khác với thường ngày, nhưng lời nói này của anh họ......
Ý gì đây?
Là cậu nghĩ nhiều sao?
Ôn Gia Nhiên nhìn chằm chằm vào mắt anh, trầm giọng nói: "Anh có ý gì?"
Phó Minh Đường nghi hoặc chớp chớp mắt: "Em không phải thích ăn đồ ngọt ở tiệm này nhất à? Anh chỉ hỏi thôi, sao vậy?"
Bình luận