Chương 78: Cậu Thật Sự Đã Về Nhà Rồi Sao?
Cùng lúc đó.
Ôn Gia Nhiên trong bóng tối từ từ mở mắt, người đầu tiên cậu nhìn thấy, là mẹ cậu.
Bà đang vẻ mặt lo lắng vuốt ve mặt Ôn Gia Nhiên, khẽ nói: "Nhiên Nhiên...... Nhiên Nhiên? Con bây giờ cảm thấy thế nào? Còn khó chịu không?"
Ánh sáng đột ngột ập đến, khiến Ôn Gia Nhiên không kiểm soát được mà chớp mắt, nước mắt sinh lý làm mờ tầm mắt cậu, cậu có hơi mờ mịt nhìn xung quanh, bỗng nhiên cảm thấy rất mệt.
Giống như tỉnh dậy từ một giấc mơ dài.
Ôn Gia Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu: "Mẹ, con...... con không sao......"
Giọng nói của cậu mang theo sự yếu ớt còn có một tia khàn khàn khó nhận ra.
Mẹ Ôn quả thực đau lòng chết đi được, bà nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Ôn Gia Nhiên: "Ba con đang vì tin nhắn con muốn ở lại trường mà tức giận đấy, kết quả là nhận được điện thoại của trường gọi đến, nói con ở ký túc xá xảy ra chuyện, ba mẹ quả thực sợ chết khiếp."
Ôn Gia Nhiên nheo mắt nhìn bà, có hơi chột dạ.
Cậu nhỏ giọng nói: "Xin lỗi."
Mẹ Ôn lắc đầu: "Đứa trẻ ngốc, chỉ cần con không sao là tốt rồi, ba con cũng là lo lắng cho con, bây giờ con quan trọng nhất là nghỉ ngơi thật tốt."
Bàn tay Ôn Gia Nhiên giấu dưới chăn nắm lại hai lần, phát hiện trong lòng bàn tay trống không, cậu có hơi thất vọng cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Con...... ngủ bao lâu rồi?"
"Hai ngày, tròn hai ngày."
Mẹ Ôn nói xong thở dài một hơi, bà còn muốn nói gì đó.
Cửa phòng bị người mở ra.
Có hai người vừa nói chuyện vừa đi vào, Ôn Gia Nhiên quay đầu nhìn qua, sau đó sững người.
Là Phó Minh Đường và Lâm Nhiên.
Hai người tay cầm đồ, đang vừa nói chuyện vừa đi về phía này, Lâm Nhiên là người đầu tiên nhìn rõ trạng thái của người trên giường, mắt cậu ta bất chợt sáng lên, cũng không để ý nói chuyện với Phó Minh Đường nữa, nhanh chân đi tới.
Cậu ta mắt sáng long lanh nhìn Ôn Gia Nhiên: "Cậu tỉnh rồi......"
"Ừm."
Ôn Gia Nhiên cười với cậu ta, sau đó nghi hoặc nhìn phía sau cậu ta: "Anh họ sao cũng đến vậy?"
Phó Minh Đường gật đầu với mẹ Ôn, sau đó đi đến bên cạnh Ôn Gia Nhiên ngồi xuống, anh nghiêng đầu, đột nhiên đưa tay sờ trán Ôn Gia Nhiên: "Em xảy ra chuyện lớn như vậy, người nhà đều sợ chết khiếp, mẹ anh đi không được, liền bảo anh đến xem em thế nào."
"Em còn không biết, tối hôm qua em bị sốt đấy."
Anh thở dài một hơi, giọng nói dịu dàng nói: "Nhưng cũng may, bây giờ hạ sốt rồi."
Ôn Gia Nhiên nhìn mặt anh, luôn sẽ nghĩ đến Phó Minh Đường của thế giới khác, cậu ho nhẹ một tiếng, cụp mắt xuống không nhìn anh nữa.
Bên này họ đang nói chuyện, mẹ Ôn đã đứng dậy rời khỏi phòng.
Ôn Gia Nhiên dưới sự dìu đỡ của Lâm Nhiên, từ từ ngồi dậy, cậu ta có hơi vội vàng hỏi: "Cậu thế nào? Bây giờ ngồi được không? Có muốn nằm thêm một lát không?"
Bình luận