🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 76: Cắn Xé Lẫn Nhau

"Lục Yến Trạch!"

Một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay anh, cùng với giọng nói khàn khàn đến kinh người vang lên.

Lục Yến Trạch ngẩng đầu nhìn.

Anh nhìn thấy một người.

Một thiếu niên tóc màu hạt dẻ mắt xanh.

Là Ôn Gia Nhiên.

Mặt cậu đỏ bừng, nước mắt ướt nhẹp giàn giụa khắp mặt, gân xanh trên trán nổi lên, hai tay cậu nắm chặt tay Lục Yến Trạch.

Đây là thật hay giả?

Lục Yến Trạch sững sờ nói một câu: "Nhiên Nhiên......"

"Lục Yến Trạch! Con mẹ nhà anh...... lên đây cho em!"

Ngoài dự đoán, thiếu niên trong mắt anh tính cách luôn rất mềm mỏng, bỗng nhiên chửi một câu tục tĩu, cánh tay cậu vì cọ xát trên mặt đất, mà bắt đầu rỉ máu.

Đợi đã.

Mặt đất?

Tim Lục Yến Trạch bất chợt rung lên, anh vô thức nhìn về phía sau lưng Ôn Gia Nhiên, ngay sau đó, đồng tử anh đột ngột co rút.

Tòa nhà cao tầng nào?

Xe cứu hỏa nào?

Biến mất rồi, tất cả đều biến mất rồi.

Anh vẫn đang ở trên đài quan sát của ngọn núi đó, điều khác biệt duy nhất là, lúc này anh đang treo lơ lửng bên mép đài quan sát, nếu không phải Ôn Gia Nhiên nắm chặt cánh tay mình, anh có lẽ đã hoàn toàn rơi xuống dưới.

Lục Yến Trạch thở hổn hển ngẩng đầu nhìn cậu.

Trên mặt thiếu niên không ngừng có những giọt nước trượt xuống, không biết là nước mưa hay nước mắt.

Sắc mặt cậu tái nhợt, cắn chặt môi, nhưng ánh mắt vẫn vô cùng kiên định, máu tươi theo cánh tay cậu từ từ chảy xuống mặt Lục Yến Trạch.

Mang theo mùi tanh đặc trưng của máu.

"Lục Yến Trạch! Cầu xin anh, anh lên trước được không? Em biết rồi, em thật sự biết rồi! Anh lên đi, em đều nói cho anh biết, em đem những gì em biết đều nói cho anh biết!"

Ôn Gia Nhiên gần như tuyệt vọng khẩn cầu, tim cậu lúc này rối như tơ vò, đếm ngược của hệ thống không ngừng giảm đi, chỉ còn chưa đến 5 phút nữa, nếu 5 phút kết thúc, cậu vẫn chưa kéo được Lục Yến Trạch lên, vậy thì......

Ôn Gia Nhiên không dám nghĩ nữa, cậu nghẹn ngào nói: "Cầu xin anh, anh lên đi, được không......"

Chân Lục Yến Trạch từ từ đạp vào một chỗ lồi lên, miễn cưỡng chống đỡ cơ thể một chút, Ôn Gia Nhiên cảm thấy áp lực đè nặng trên cánh tay thoáng chốc giảm đi rất nhiều, nước mắt làm mờ mắt cậu, khiến cậu không nhìn rõ trạng thái của Lục Yến Trạch, cậu vô thức muốn hỏi, sau đó liền nghe thấy giọng nói mang theo sự áy náy của Lục Yến Trạch.

"Xin lỗi, để em phải sợ hãi như vậy...... đều là lỗi của anh...... anh lên, bây giờ anh lên ngay."

Ôn Gia Nhiên trong lòng vui mừng, cậu dùng hết sức lực toàn thân, từng chút một kéo Lục Yến Trạch lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...