Chương 70: Chúc Mừng Một Khởi Đầu Mới, Lục Yến Trạch
Tiếng đếm ngược dừng lại, rất nhanh, giọng nói của tiểu thư hệ thống vang lên.
【Đếm ngược rời khỏi thế giới: 1263630 giây】
Ôn Gia Nhiên thở phào nhẹ nhõm, ngay trong vài giây cậu còn đang ngẩn người, Lục Yến An bỗng từ phía bên kia giường đột ngột chạy tới, trong ánh mắt cười như không cười của Thôi Văn Chu, cậu ta gấp gáp nói: "Mang tôi đi, tôi không muốn ở lại đây."
Ôn Gia Nhiên nhìn khuôn mặt có phần méo mó vì vội vã của cậu ta, trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn chọn đưa cậu ta rời khỏi đây.
Ra khỏi nhà, cậu không vội gọi xe, mà đi bộ từ từ dọc theo con đường, Lục Yến An trông có vẻ sức khỏe không tốt thật, cậu ta đi chưa được mấy bước đã thở hổn hển giảm tốc độ lại.
Ôn Gia Nhiên hỏi Lục Yến Trạch: "Anh không muốn nói gì với cậu ta sao?"
Đối phương từ tối qua đến giờ vẫn luôn rất im lặng, nhưng đối với câu hỏi của Ôn Gia Nhiên vẫn cứng rắn đưa ra câu trả lời: "Không có."
Ôn Gia Nhiên thở dài, cậu nhỏ giọng nói: "Nhưng em có."
Cậu nói xong liền bất ngờ xoay người, bước chân của Lục Yến An dừng lại, cậu ta nhìn Lục Yến Trạch, trong mắt mang theo sự căm ghét.
"Lục Yến An."
Ôn Gia Nhiên nhìn xuống cậu ta từ trên cao, khẽ hỏi: "Ban đầu tôi vẫn luôn không hiểu rốt cuộc cậu muốn làm gì? Khi tôi vừa về nhà, họ rất thương cậu, thậm chí muốn để cậu ở lại nhà, nếu không phải cậu 5 lần 7 lượt tìm tôi gây sự, có lẽ bây giờ cậu vẫn là cậu chủ nhỏ được nhà họ Lục yêu thương."
Cậu vừa nói, vừa đi về phía Lục Yến An, đối phương giật mình, vội vàng lùi lại, Ôn Gia Nhiên vẫn đang nói: "Nhưng sau này tôi nghĩ thông rồi, bởi vì con người cậu chính là như vậy, lòng tham, sự đố kỵ và ích kỷ toát ra từ trong xương tủy, những thứ này khiến cậu không thể nào an phận thủ thường được, nhưng bây giờ không quan trọng nữa, bởi vì..."
Cậu từng chữ từng chữ nói: "Ngày-vui-của-cậu-đến-đây-là-hết-rồi."
Lục Yến An bất chợt ngẩng đầu nhìn qua, hồi lâu, trên mặt cậu ta lộ ra một nụ cười méo mó: "Là bà ta tự mình nhảy xuống, có liên quan gì đến tôi? Cho dù cảnh sát tìm được tôi thì sao? Cuối cùng vẫn phải thả tôi ra..."
"Giám định quan hệ huyết thống."
Giọng nói nhẹ bẫng của Ôn Gia Nhiên vừa thốt ra, Lục Yến An như bị ai đó bóp cổ, trợn tròn mắt nhìn cậu.
"Tôi giao đồ cho anh cả rồi, người trong nhà đều đã biết chuyện này, cậu nghĩ cậu còn có thể dựa vào tiền của nhà họ Lục để sống cuộc sống cơm áo không lo, cao cao tại thượng đó sao? Không."
Ôn Gia Nhiên lạnh lùng nói: "Cổ phần của cậu sẽ bị thu hồi, thẻ ngân hàng sẽ bị đóng băng, ngay cả cái họ hiện tại của cậu cũng sẽ bị đổi đi."
Cậu cười cười: "Cậu biết đấy, họ có vô số cách để khiến cậu đổi cái tên này, à, quên mất, vòng bạn bè trước đây của cậu cũng không thể nào chấp nhận cậu nữa, Lục Yến An, cậu vĩnh viễn không thể nào quay trở về cuộc sống trước đây được nữa, bây giờ..."
Bình luận