Chương 65: Chúc Tình Yêu Hạnh Phúc
Lục Yến Trạch cứ mơ màng như vậy được Ôn Gia Nhiên dắt đi chạy, trong đầu anh toàn là lời Nhiên Nhiên nói muốn đi du lịch cùng anh.
Du lịch không phải là hưởng tuần trăng mật sao?
Hưởng tuần trăng mật không phải là kết hôn sao?
Kết hôn không phải là chứng minh anh và Nhiên Nhiên sẽ ở bên nhau cả đời sao?
Anh càng nghĩ càng phấn khích, nhưng Ôn Gia Nhiên thì không hề hay biết gì về điều đó, cậu sải bước chạy về phía trước, chiếc điện thoại trong túi không ngừng rung lên.
Cậu không cần nghĩ cũng biết là ai gọi tới.
Nhưng lúc này đây, cậu hoàn toàn không muốn nghe máy, giống như một giai đoạn nổi loạn muộn màng.
Ôn Gia Nhiên chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Họ ra đến đường lớn, nhanh chóng gọi được một chiếc taxi, đi về phía nơi ở của Trần Vọng.
Nói ra cũng khá buồn cười, tính cả lần này, Ôn Gia Nhiên cũng chỉ mới đến đây hai lần, nhưng tâm trạng của hai lần hoàn toàn khác nhau.
Lần trước đến còn có hơi sợ hãi, lần này cậu đã có thể không thèm liếc ngang liếc dọc mà sải bước lao vào trong.
Từ xa, cậu đã nhìn thấy Trần Vọng.
Cậu ta đang đứng trước cửa tiệm nói chuyện với một bà cụ tóc đã hoa râm, cậu ta cao lớn, vừa nhìn đã thấy Ôn Gia Nhiên ở bên kia đường, cậu ta vui vẻ vẫy tay với họ xong nhanh chân bước tới.
Cậu ta đi tới trước mặt Ôn Gia Nhiên đứng lại, đầu tiên là nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt, sau đó không nhịn được mà đấm nhẹ vào vai Ôn Gia Nhiên, miệng cười hì hì nói: "Sao đến mà không báo trước một tiếng?"
Ôn Gia Nhiên đến đây là mang theo mong muốn của Lục Yến Trạch, nhưng khi thật sự đứng trước mặt Trần Vọng, dũng khí vừa dâng lên như quả bóng bay bị kim châm thủng, lập tức xì hơi, ánh mắt cậu né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Vọng: "Cái đó... Trần Vọng..."
"Sao vậy?"
Trần Vọng nghi ngờ nhìn người trước mặt, cậu ta rất ít khi thấy vẻ mặt do dự này trên khuôn mặt Lục Yến Trạch, cậu ta nghĩ một lát rồi nhướng mày: "Có phải cái thằng tên gì đó Lục Yến An lại giở trò không?"
Cậu ta chửi thầm một tiếng, xắn tay áo lên, để lộ ra bắp tay cuồn cuộn: "Đại ca, tôi biết cậu ở đó cũng khó xử, cậu cứ ở yên đó coi như không biết gì đi, tôi đi xử lý nó cho cậu!"
Ôn Gia Nhiên thấy vậy, vội vàng ngẩng đầu lên, một tay giữ lấy Trần Vọng: "Không, không phải chuyện của Lục Yến An..."
"Rốt cuộc là sao? Cậu có gì thì cứ nói thẳng, hai chúng ta ai với ai chứ."
Ôn Gia Nhiên biết không thể kéo dài thêm được nữa, cậu hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm nói: "Tôi đang yêu đương."
Thân hình Trần Vọng cứng đờ, cả người sững sờ tại chỗ, cậu ta nhìn Ôn Gia Nhiên há miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ phát ra một tiếng "Hả" trầm thấp?
Bình luận