Chương 64: Chúng Ta Đi Du Lịch Nhé!
Một câu nói rất đơn giản, lại khiến trái tim Ôn Gia Nhiên không kiểm soát được mà run lên.
Điều đầu tiên cậu nghĩ đến là...
Tại sao Lục Yến An lại ở chỗ Thôi Văn Chu?
Nhiệm vụ của cậu...
Có phải cậu sắp được về nhà rồi không?
Lòng Ôn Gia Nhiên trĩu nặng, Thôi Văn Chu ở đầu dây bên kia rõ ràng đã trở nên mất kiên nhẫn: "Cậu có nghe tôi nói gì không đấy."
"Ừ. Rồi sao nữa?"
Thôi Văn Chu: "..."
Anh ta nghi hoặc rời điện thoại ra nhìn cái tên được lưu, đúng là Lục Yến Trạch không sai, thế là anh ta lại áp điện thoại vào tai nói: "Tôi nói, Lục Yến An bây giờ đang ở chỗ tôi, tại sao cảnh sát lại tìm em ấy? Em ấy không chịu nói thật với tôi."
Ôn Gia Nhiên rất khó hiểu được mạch não của Thôi Văn Chu, cậu không trả lời mà hỏi ngược lại: "Chẳng phải cậu muốn cậu ta như vậy sao?"
Phía Thôi Văn Chu im lặng một lúc lâu, anh nhìn xuống Lục Yến An đang run rẩy ngồi đối diện, mặt không biểu cảm, đáy mắt không có lấy tia cảm xúc, nhưng miệng vẫn cười nói: "Tôi nghĩ cậu hiểu lầm rồi, tôi thích nuôi thú cưng, nhưng đồng thời tôi cũng rất ghét thú cưng mình đã chọn đột nhiên biến thành thứ khác, vì vậy, tôi cần phải làm rõ sự thật của sự việc."
Bàn tay cầm điện thoại của Ôn Gia Nhiên siết chặt lại, cậu bình tĩnh nói: "Cho tôi một địa chỉ, ngày mai tôi sẽ đích thân đến nói cho cậu biết."
"Cậu nói thẳng trong điện thoại không được sao?"
Giọng Ôn Gia Nhiên lạnh đi không ít: "Nếu anh muốn biết, thì hãy làm theo lời tôi nói."
Trong lòng cậu cũng hoang mang, rõ ràng... rõ ràng cơ hội về nhà đã ở ngay trước mắt, nhưng Ôn Gia Nhiên lại vô thức muốn trì hoãn thời gian.
Cậu thậm chí còn nghĩ, nếu trong vòng một tháng nhiệm vụ của mình không hoàn thành, hệ thống sẽ đưa ra hình phạt gì? Hay là... sẽ cho cậu thêm một tháng nữa?
Những suy nghĩ này cứ lởn vởn trong đầu cậu, cậu biết đây chỉ là ảo tưởng, nhưng vẫn không nhịn được mà ôm một tia hy vọng.
Một cảm giác kỳ lạ khiến cậu cảm thấy tiểu thư hệ thống dường như sẽ không làm hại mình.
Nhưng bây giờ, tất cả ảo tưởng đều kết thúc sau cuộc điện thoại này.
Ôn Gia Nhiên nhìn đồng hồ đếm ngược của nhiệm vụ, 16 ngày.
Cho dù cậu có kéo dài thêm, cũng chỉ có 16 ngày.
Vậy mà mới hôm qua, cậu vừa mới hứa với Lục Yến Trạch sẽ chính thức ở bên anh.
Lòng Ôn Gia Nhiên chua xót, nhưng để Lục Yến Trạch không nhận ra điều bất thường, trên mặt cậu không hề biểu lộ ra một chút nào.
Đầu dây bên kia nhanh chóng truyền đến tiếng chửi rủa trầm thấp của Thôi Văn Chu, sau đó một địa chỉ được báo tới, điện thoại bị ngắt.
Thôi Văn Chu bực bội đá vào giường một cái, Lục Yến An ngồi ở phía bên kia giật nảy mình, cậu ta vội vàng đứng dậy, khuôn mặt trắng hồng hiện lên một vệt đỏ bất thường, cậu ta dường như đang sốt.
Bình luận