Chương 63: Camera Giám Sát
Mãi cho đến khi xe khởi động, Ôn Gia Nhiên ngồi ở ghế sau vẫn không hề nhúc nhích.
Chủ yếu là không khí trong xe này quá kỳ quặc, hai người đều không nói chuyện, đến cả nhạc cũng không có.
Thêm vào đó, tâm trạng của chính Ôn Gia Nhiên cũng đã thay đổi, lần trước gặp anh cả còn có thể nói là em trai, nhưng lần này cậu... cậu và Lục Yến Trạch đã trở thành mối quan hệ như vậy.
Bây giờ một mình đối mặt với anh cả, Ôn Gia Nhiên có hơi ngồi không yên, may mà Lục Yến Tri dường như đã nhìn ra sự không tự nhiên của cậu qua gương chiếu hậu, giọng nói mang theo ý cười của anh vang lên.
"Anh nhớ lần trước chúng ta gặp nhau, anh đã nói, em không cần phải căng thẳng như vậy khi đối mặt với anh."
Ôn Gia Nhiên sững người một lúc, hơi ngại ngùng gãi đầu, cậu hoàn toàn không biết nên nói gì, dứt khoát không nói gì cả.
Lục Yến Tri thấy vậy nói thêm: "Anh nghe Tiểu Trạch nói chuyện của hai đứa rồi, bây giờ hai đứa..." Anh do dự một chút, không biết nên nói thế nào.
Ôn Gia Nhiên thuận thế đáp lời: "Cũng gần giống như anh ấy nói."
Lục Yến Tri: "......"
Anh thăm dò hỏi: "Vậy em nghĩ thế nào?"
Trong ký ức của Lục Yến Tri, anh và Gia Nhiên đã tiếp xúc vài lần, nhưng mỗi lần đều không lâu, anh không biết trong lòng cậu nghĩ thế nào.
Dù sao thì lần duy nhất anh tìm hiểu về tình cảm của hai người, cũng là vì Lục Yến Trạch bị ốm sốt mới nói ra.
Ôn Gia Nhiên sẽ nghĩ thế nào? Cậu cũng thích Tiểu Trạch sao?
Theo Lục Yến Tri thấy, Ôn Gia Nhiên chính là một bản ngã khác trong tưởng tượng của Tiểu Trạch, anh rất khó tưởng tượng tại sao có người lại thích chính mình, vì vậy anh đã nghĩ như thế, cũng trực tiếp hỏi như thế.
Ôn Gia Nhiên có lẽ biết ý anh là gì, cậu hơi cụp mắt xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng để giọng nói của mình nghe không có gì khác thường: "Là em chủ động nói với anh ấy."
Cậu suy nghĩ một lát rồi bổ sung: "Chuyện yêu đương."
Ôn Gia Nhiên vừa nói xong câu này, liền nghe thấy Lục Yến Trạch cười trầm trong đầu mình, dũng khí vừa mới dâng lên lập tức tan thành mây khói, tấm lưng thẳng của cậu lập tức cong xuống, trên mặt cũng từ từ ửng lên một vệt hồng.
Khi anh cả nghe thấy những lời này của cậu, bàn tay đang nắm vô lăng siết chặt, anh khẽ nói: "Anh chỉ hy vọng hai đứa có thể suy nghĩ rõ ràng, dù sao... dù sao tình hình của hai đứa..."
Anh vừa nói, vừa vô thức nhìn về phía sau qua gương chiếu hậu, liền thấy Ôn Gia Nhiên đang đỏ mặt ngồi ở phía sau, anh có hơi nghi hoặc nhíu mày, sau đó chợt hiểu ra nói: "Trong xe nóng quá sao? Xin lỗi nhé."
Anh nói xong liền bật điều hòa trong xe.
Không những không nóng, mà còn hơi lạnh, Ôn Gia Nhiên: "......"
Thôi vậy.
Anh nói sao thì là vậy đi.
Trong xe lại chìm vào im lặng, cho đến khi đến nơi, hai người không nói thêm lời nào nữa.
Bình luận