Chương 6: Bị Đánh
Kẻ cầm đầu kia sắc mặt rất khó coi, hắn lùi lại nửa bước, gân xanh trên cổ nổi lên, hắn giơ tay gạt cây gậy của Trần Vọng ra gầm lên: "Trần Vọng, con mẹ nhà mày tưởng bọn tao sợ chắc? Tao nói cho mày biết, hôm nay nếu mày không giao tiền ra, tao sẽ khiến cả hai đứa mày không yên đâu."
Lời hắn vừa dứt, liền thấy một tên côn đồ nhỏ khác do do dự dự sáp vào gần hắn nhỏ giọng nói: "Anh Vương...... tên kia bây giờ......"
"Cút ngay!"
Tên đàn em không dám nói gì nữa, lặng lẽ lùi về cuối hàng.
Trần Vọng bỗng nhiên bật cười thành tiếng, cậu ta từ tốn đi vòng quanh đối phương: "Chà chà chà, mày làm tao sợ chết khiếp đấy, lần trước bị anh em của tao đánh cho quỳ xuống đất cầu xin tha thứ cũng không biết là ai nhỉ? Chậc chậc chậc, là ai ấy nhỉ?"
"Con mẹ mày!"
Anh Vương không chịu nổi nữa, hắn dùng một tay nắm chặt cây gậy sắt trong tay Trần Vọng, Trần Vọng thậm chí còn chưa kịp phản ứng, cây gậy sắt đã bị văng ra ngoài.
Trần Vọng lặng lẽ nuốt nước bọt, nháy mắt ra hiệu với Lục Yến Trạch.
Ôn Gia Nhiên cảm thấy chân mình đang không khống chế được mà run lên, đặc biệt là khoảnh khắc anh Vương nhìn về phía cậu, cậu thậm chí còn có một sự thôi thúc muốn quay người bỏ chạy.
"Đừng sợ, bọn họ không dám động thủ."
Giọng nói có phần an ủi của Lục Yến Trạch vang lên.
"Thật... thật sao?"
Ôn Gia Nhiên nhìn mấy người đang hướng về phía mình, nhìn thế nào cũng không giống như là sẽ không động thủ.
Lục Yến Trạch cũng không chắc, nhưng anh thấy cậu nhóc sợ thành bộ dạng này, vẫn là nhẹ giọng an ủi: "Tin tôi."
Lời anh vừa dứt, liền thấy một người sau lưng anh Vương, lén lút rút ra một con dao bấm trong tay, đâm về phía Trần Vọng.
Đồng tử Ôn Gia Nhiên thoáng chốc co rút: "Cẩn thận!"
Trần Vọng lập tức phản ứng lại, cậu ta nghiêng người né qua, kinh hãi kêu lên: "Địt con mẹ, chúng mày chơi thật à?"
Anh Vương cũng giật mình, bọn họ tuy đánh nhau thì đánh nhau nhưng chưa bao giờ động đến dao, một khi đã động dao thì tính chất này đã hoàn toàn thay đổi, nhưng còn chưa đợi hắn nói, những người còn lại đã bị bầu không khí này thúc đẩy mà xông lên.
Giọng Ôn Gia Nhiên run rẩy: "Đây chính là anh nói... sẽ không động thủ?"
Lục Yến Trạch: "......"
Trần Vọng bị một đám người đè xuống đánh, cậu ta nhe răng trợn mắt hét lên: "Đại ca! Đừng nhìn nữa! Cứu mạng!"
Ôn Gia Nhiên nhìn sang, cậu cũng muốn kêu cứu mạng.
"Chạy!"
Lục Yến Trạch dứt khoát nói.
"Trần Vọng da dày thịt béo, chịu được một lúc, cậu chạy trước, sau đó gọi điện báo cảnh sát."
Ôn Gia Nhiên không chút do dự quay người bỏ chạy, kết quả còn chưa chạy được 2 bước, một tên côn đồ nhỏ vẫn luôn chú ý đến bên này đã vung gậy đập tới.
Bình luận