Chương 58: Đừng Phản Bội Anh, Cầu Xin Em
Lục gia.
Lục Yến Trạch không biết đã náo loạn bao lâu mới dần dần ngủ thiếp đi dưới sự an ủi của mẹ Lục, điều này khiến Ôn Gia Nhiên trong cơ thể anh thở phào nhẹ nhõm.
Cậu không muốn nhìn thấy Lục Yến Trạch trong bộ dạng này.
Tất cả những điều này đều là vì cậu.
Ôn Gia Nhiên thầm mắng mình thêm một câu trong lòng, cậu đã ngủ rất lâu trong bóng tối, lúc này không cảm thấy buồn ngủ, cho nên cậu không nhịn được mà nói với hệ thống.
【Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tôi có thể đi ngay lập tức không?】
Tiểu thư hệ thống khựng lại một chút, Ôn Gia Nhiên cảm thấy mình hình như đã nghe thấy tiếng dòng điện.
【Đương nhiên, sau khi hoàn thành nhiệm vụ ký chủ có thể rời đi bất cứ lúc nào.】
Ôn Gia Nhiên nhạy bén phát hiện ra điều gì đó, cậu truy hỏi.
【Bất cứ lúc nào? Vậy nếu tôi không đi thì sao?】
【Vậy thì vào lúc không giờ ngày cuối cùng của tháng hoàn thành nhiệm vụ, sẽ bị cưỡng chế trục xuất.】
Ôn Gia Nhiên đăm chiêu không nói gì, hệ thống lại hiếm thấy mà chủ động nói.
【Tôi tưởng cậu sẽ không muốn đi.】
【Nếu không phải cậu giam tôi ở đây, tôi đã sớm đi từ lâu.】
Hệ thống: "......"
Nó lựa chọn giả chết.
Thế giới của Ôn Gia Nhiên khôi phục lại yên tĩnh, trong bóng tối vô biên vô tận, cậu từ từ ngồi xuống ôm lấy đầu gối của mình.
Những ngày qua, cậu đã từng chút một nhìn thấy bộ dạng của Lục Yến Trạch, ghi nhớ trong lòng.
Anh ấy sao lại biến thành bộ dạng như bây giờ?
Đều là vì cậu.
Đều là lỗi của cậu.
Ôn Gia Nhiên có hơi đau lòng, cậu dùng mu bàn tay dụi dụi mắt.
Làm thế nào để anh không đau khổ như vậy nữa?
Cậu ngẩn ngơ nhìn về phía trước, không biết đã qua bao lâu, mãi đến khi bên tai vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
【Sửa chữa hoàn tất.】
Mắt Ôn Gia Nhiên sáng lên, cậu cẩn thận thử điều khiển cơ thể đang ngủ say của Lục Yến Trạch.
Chỉ thấy ngón tay của thiếu niên đang cau mày ngay cả khi ngủ trên giường khẽ động đậy, sau đó từ từ mở mắt ra.
Cậu chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, nhìn trái nhìn phải, tuy nhiên còn chưa kịp làm động tác tiếp theo, ánh mắt của thiếu niên đột nhiên thay đổi.
Vẻ mặt vốn có hơi mờ mịt trở nên hung dữ.
Cậu tự mình ném mạnh cơ thể mình trở lại giường, trong lúc Ôn Gia Nhiên kinh ngạc đến không biết phải làm sao, Lục Yến Trạch dùng răng cắn một đầu sợi dây đỏ, tay trái kéo đầu còn lại của sợi dây, động tác nhanh chóng quấn mấy vòng quanh tay phải của mình.
Bình luận