Chương 46: Chết Đuối
Thời gian quay trở lại mấy giờ trước.
Một khách sạn nào đó.
Lục Yến Tu, tức anh hai, đang ngồi ở đầu giường, trong tay bưng ly đồ uống nóng, mà trên giường, Lục Yến An run lẩy bẩy khoác chăn, trong tay cầm cái cốc nhỏ từng ngụm từng ngụm uống, thấy cốc sắp cạn, Lục Yến Tu mắt nhanh tay lẹ đổ đầy thêm cho cậu ta.
Lục Yến An thật sự có chút không uống nổi nữa, cậu ta cẩn thận liếc nhìn Lục Yến Tu, nhỏ giọng nói: "Anh hai, em không uống nổi nữa."
"Không được, em phải uống hết."
Lục Yến Tu vừa nói, vừa đắp chăn cho cậu ta.
Lục Yến An: "......"
Cậu ta nín một hơi, ừng ực uống hết nước trong cốc, không đợi Lục Yến Tu đổ thêm cho cậu ta, cậu ta nghiêng người một cái dùng tay bịt chặt miệng cốc: "Thật sự không uống nổi nữa."
Lục Yến Tu thấy sắc mặt cậu ta đã tốt hơn không ít, liền không ép nữa, anh căng khuôn mặt, lấy cốc trong tay Lục Yến An đặt lên bàn, sau đó hai tay khoanh trước ngực từ trên cao nhìn xuống cậu ta: "Vừa nãy em nói đều là thật?"
"Vâng."
Lục Yến An khẽ mím môi, gật đầu thật mạnh, vẻ mặt ấm ức nói: "Em thề những gì em nói đều là thật."
Cậu ta vừa nói, vừa đưa tay lén lút kéo lấy vạt áo Lục Yến Tu: "Anh hai, anh giúp em đi, em thật sự không muốn vào hộ khẩu nhà họ, nhà họ... nhà họ trông như thế nào anh biết mà..."
Lục Yến Tu nhìn chằm chằm vào cổ tay gầy yếu, xanh xao của cậu ta, nhất thời chìm vào im lặng.
An An là con của cặp vợ chồng kia, hộ khẩu vào nhà họ vốn dĩ là chuyện đương nhiên, nhưng An An đã là người trưởng thành, bây giờ còn là chủ hộ của chính mình, họ không có lý do gì vì chuyện này mà đẩy An An xuống nước?
Lục Yến Tu hồ nghi nhìn cậu ta: "Chỉ có một chuyện này thôi? Không có gì khác?"
"Anh hai, bây giờ anh cũng không tin em nữa sao?"
Vành mắt Lục Yến An lập tức đỏ lên, cậu ta nói xong liền vén chăn lên, định xuống giường, Lục Yến Tu vội vàng ngăn cậu ta lại: "Anh không phải chỉ hỏi thôi sao, em đừng vội."
Anh điều chỉnh biểu cảm, vẻ mặt nghiêm túc nói với Lục Yến An: "An An, nếu em còn giấu diếm gì, nhất định phải nói cho anh biết, em không nói với anh, anh làm sao giúp em giải quyết?"
Lục Yến An im lặng đứng tại chỗ, hồi lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Họ còn đòi tiền em, em đã cho họ rất nhiều tiền, bây giờ trong tay em thật sự không còn tiền nữa, cho nên... cho nên liền..."
Cậu ta nói lắp bắp, Lục Yến Tu đã hiểu ra, anh đã sớm điều tra cặp vợ chồng kia không phải là thứ tốt lành gì, bây giờ gặp được An An miếng mồi ngon này, không bám vào người cậu ta hút máu mới lạ!
Anh càng nghĩ càng tức, lông mày nhướng lên: "Em nằm trên giường trước đi, bị bệnh thì sao? Chuyện bên đó anh xử lý cho em."
Thái độ bao trọn của anh, khiến Lục Yến An trong lòng hơi thả lỏng.
Ít nhất ở Lục gia cậu ta còn có anh hai để lợi dụng.
Bình luận