🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 37: Tôi Thích Em Ấy, Không Muốn Em Ấy Biến Mất

Diệp Hóa rất khó hình dung tâm trạng hiện tại của mình, vốn dĩ chỉ là theo ý của ông chủ, ở đây tiến hành điều tra, không ngờ lại bắt gặp thiếu gia An An trước đây đang làm giao dịch gì đó với cặp vợ chồng kia, cuối cùng còn tan rã trong không vui.

Anh ta suy đi nghĩ lại vẫn cảm thấy chuyện này có hơi kỳ lạ, không thể trì hoãn, liền tìm một nơi yên tĩnh báo cáo tình hình cho ông chủ, không ngờ vừa rẽ một cái, liền nhìn thấy tiểu thiếu gia được ông chủ nâng niu trong lòng bàn tay đang thảm hại ngồi trong vũng nước.

Trên người anh toàn là bùn đất, tóc ướt sũng dính trên trán, trên mặt còn có những vệt bùn.

Người ngồi bên cạnh anh càng là tuyển thủ hạng nặng, ngồi trên đất, mắt cá chân sưng tấy, trông vừa cao vừa to vẻ mặt hung dữ, lúc này mắt đang đỏ hoe, ôm chân ra vẻ sắp chết.

Diệp Hóa im lặng một cách quỷ dị.

Giọng của ông chủ ở đầu dây bên kia vẫn tiếp tục: "Tiếp tục."

Diệp Hóa khẽ khàng nói: "Ông chủ, tôi nghi ngờ tôi bị ảo giác."

Anh cả: "???"

Cái gì với cái gì vậy?

"Tôi có nghe nhầm không?"

Diệp Hóa không trả lời, anh ta lặng lẽ đi đến sau lưng tiểu thiếu gia che cho anh một chiếc ô: "Tiểu thiếu gia, hai vị đây là...?"

Ôn Gia Nhiên đã từng thấy anh ta ra vào Lục trạch, biết là người bên cạnh anh cả mình, vì vậy ngượng ngùng cười, chậm rãi nói: "Tôi nói chúng tôi đang dẫm nước... anh có tin không?"

Diệp Hóa vẻ mặt phức tạp nhìn cậu, sau đó đặt điện thoại lên tai, bình tĩnh nói: "Tôi nhìn thấy tiểu thiếu gia và bạn của cậu ấy toàn thân dính đầy bùn ngồi trong nước, còn nói mình đang dẫm nước."

Nói xong anh ta liếc nhìn hai người trên đất, bổ sung: "Tôi bây giờ nghiêm trọng nghi ngờ, gần đây tôi vì làm việc quá sức nên tinh thần có vấn đề, tôi xin tăng lương."

Anh cả: "......"

Anh hít sâu một hơi bình tĩnh nói: "Đưa điện thoại cho em ấy."

Diệp Hóa cúi người đặt điện thoại lên tai Ôn Gia Nhiên, Ôn Gia Nhiên nhỏ giọng nói: "Anh cả."

Chỉ nghe giọng nói này, anh cả liền dễ dàng phán đoán ra người đang nói chuyện bây giờ là ai, anh cố gắng bình tĩnh nói: "Gia Nhiên, bây giờ về nhà."

Mặc dù vậy, Ôn Gia Nhiên vẫn nghe ra được chút ý vị nghiến răng nghiến lợi trong đó, cậu nuốt nước bọt nhỏ giọng nói: "Vâng."

Diệp Hóa đứng thẳng người đơn giản trò chuyện vài câu với người ở đầu dây bên kia, sau khi cúp điện thoại liền cười tủm tỉm nói: "Xe của tôi ở ngay bên ngoài, đi thôi, tiểu thiếu gia, tôi đưa cậu về."

Tầm mắt anh ta lướt một vòng trên người Trần Vọng, tiếp tục nói: "Thế nào? Cậu còn đi được không?"

Không phải anh ta không muốn cõng đối phương, chỉ là Trần Vọng trông thật sự quá vạm vỡ, mình tay chân gầy gò vẫn là không nên cố sức.

Trần Vọng cắn răng đứng dậy: "Vẫn ổn, ra ngoài hẻm không thành vấn đề."

Ôn Gia Nhiên vốn định để Trần Vọng đi cùng mình về Lục trạch, chân cậu ta bị thương như vậy ít nhiều cũng là vì nguyên nhân của mình, cho nên Ôn Gia Nhiên đối với chuyện này vô cùng áy náy, nhưng bản thân Trần Vọng sống chết không đồng ý, chỉ nói nếu không về đêm sợ mẹ cậu ta sẽ lo lắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...