🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 35: Lục Yến Trạch, Mày Xong Đời Rồi

Thành phố Lâm An là một thành phố rất hay mưa, Ôn Gia Nhiên bước thấp bước cao đi trên con đường nhỏ lầy lội, mỗi bước đều vô cùng khó khăn.

Ống quần cậu đã hoàn toàn bị bùn đất bắn ướt, dính nhớp vào người, trông vô cùng thảm hại.

Trước khi đến, cậu thật sự không ngờ rằng trong thành phố hào nhoáng lộng lẫy này, lại có một nơi bẩn thỉu rách nát như vậy.

Những ngôi nhà xung quanh thấp bé và cũ nát, mặt đất gồ ghề đầy bùn lầy, cống thoát nước hai bên đường đã bị tắc nghẽn, nước thải bốc lên mùi hôi thối trong mưa.

Ôn Gia Nhiên nhíu mũi nhỏ giọng hỏi: "Còn bao lâu nữa?"

"Đến phía trước rẽ một cái là đến."

Ôn Gia Nhiên đưa tay lau đi những giọt nước trên mắt, sau đó thở hắt ra một hơi nặng nề, giọng điệu vui vẻ nói: "Cuối cùng cũng sắp đến."

"Ừm."

Lục Yến Trạch đáp một tiếng, anh có hơi không chắc tại sao Ôn Gia Nhiên lại nhất quyết phải đến nhà trước đây của anh xem thử.

Mấy ngày trước sau khi họ bị anh cả phát hiện, Ôn Gia Nhiên và Lục Yến Trạch đã ở nhà ngoan ngoãn một thời gian dài, anh cả dường như có hơi e dè gì đó, cũng không đề xuất đưa họ đi gặp bác sĩ tâm lý nữa, điều này khiến Lục Yến Trạch thở phào nhẹ nhõm.

Phải biết rằng ngay ngày thứ hai bị lộ, nơi anh thường vứt thuốc đã bị lắp camera giám sát, xem ra là đã bị lộ, Lục Yến Trạch không muốn xung đột với họ, nhưng thuốc thì tuyệt đối không uống, vì vậy chuyện này có thể kéo dài càng lâu càng tốt.

Ngay sáng hôm nay, họ nhận được tin nhắn của Trần Vọng, nói là Lục Yến An hôm nay đã đến đây, và đến bây giờ vẫn chưa rời đi.

Ôn Gia Nhiên đối với chuyện này tỏ ra vô cùng hứng thú, kiên quyết bày tỏ nhất định phải đến đây, không biết tại sao, trong lòng Lục Yến Trạch dâng lên một dự cảm không lành.

Nhiên Nhiên cậu ấy...

Dường như đối với chuyện của Lục Yến An vẫn luôn vô cùng để tâm.

Có thứ gì đó đã lặng lẽ thay đổi vào lúc anh không biết, lần đầu tiên trong đời anh từ chối Ôn Gia Nhiên, nhưng đối phương vẫn kiên trì đòi đến, cuối cùng vẫn là Lục Yến Trạch không thắng được cậu, đã nhượng bộ.

Nghĩ đến đây, anh thở dài một hơi, thôi bỏ đi, dù sao bây giờ vẫn chưa xảy ra chuyện gì.

Mà Ôn Gia Nhiên... cậu bây giờ toàn tâm toàn ý đều đặt vào việc làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ, cả người phấn khích vô cùng, trong màn mưa lất phất, cậu nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi xổm ở góc tường cách đó không xa để tránh mưa, cậu híp mắt nhìn, là Trần Vọng.

Cậu chạy về phía đối phương, Trần Vọng lập tức đứng dậy: "Đại ca."

Ôn Gia Nhiên đối với cách cậu ta gọi mình như vậy vẫn luôn không quen cho lắm, cậu sờ mũi che giấu: "Lục Yến An đi chưa?"

"Chưa."

Trần Vọng lắc đầu: "Vào trong mấy tiếng rồi, mãi không có động tĩnh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...