Chương 3: Anh Đã Nghe Thấy Giọng Nói Của Một Thiếu Niên
Mặt Lục Yến Tu đỏ bừng lên, anh lí nhí vài câu, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Lục Yến Trạch lạnh mắt nhìn họ, trong mắt mang theo một tia chế nhạo, thấy mọi người đều đã nhìn sang, anh khẽ cười một tiếng, đi xuống lầu.
Lục Yến Tu vốn còn có hơi hoảng loạn, nhưng khi thấy Lục Yến Trạch đi xuống, anh vô thức che chở cho Lục Yến An sau lưng mình, trong giọng nói mang theo một tia cảnh giác: "Cậu... cậu đều nghe thấy rồi?"
Đối phương không trả lời, ánh mắt anh vẫn luôn dán chặt vào Lục Yến An sau lưng anh hai, giọng nói lạnh nhạt: "Muốn tôi đi?"
Thân thể Lục Yến An khẽ run lên, cậu ta trốn sau lưng anh hai, ngón tay vô thức vặn vẹo vạt áo, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Anh hai nhìn Lục Yến Trạch trước mặt trông không khác mình là mấy, thầm cắn răng, tính tình của anh chính là như vậy, dù biết mình nói sai, nhưng vẫn sống chết không chịu cúi đầu.
Vẫn là mẹ Lục phản ứng lại đầu tiên, bà vội vàng tiến lên, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, cố gắng hòa hoãn bầu không khí hiện tại.
Bà vươn tay nắm lấy tay Lục Yến Trạch, nhẹ giọng nói: "Tiểu Trạch, con tỉnh rồi à, anh hai con nói bậy bạ thôi, con đừng để trong lòng."
Nói xong, bà nhìn về phía đứa con trai thứ hai của mình nghiêm giọng nói: "Xin lỗi em trai con đi!"
Lục Yến Tu sững sờ một chút, không nhịn được cũng nổi nóng, anh lớn từng này mẹ còn chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với anh.
Anh nghển cổ: "Con nói có sai sao? An An từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, bây giờ ba mẹ đuổi em ấy ra ngoài, em ấy còn đường sống không? Hơn nữa, cậu ta......"
Anh vươn tay chỉ về phía Lục Yến Trạch: "Cặp ba mẹ kia của cậu ta, là tội phạm có tiếng, lừa lọc gian manh, ăn uống chơi bời gái gú cái gì cũng tinh thông, dăm ba ngày lại phải vào tù một lần, họ có thể nuôi ra được thứ tốt đẹp gì, con thấy, dù sao cũng đã sai 18 năm, chi bằng cứ thế này mãi......"
"Chát."
Một tiếng bạt tai vang dội đột nhiên vang lên.
Ba Lục tát mạnh anh một cái, lực mạnh đến nỗi khiến thân thể anh cũng phải lảo đảo.
Mẹ Lục lúc này cũng kinh ngạc nhìn anh, rõ ràng không ngờ rằng anh có thể nói ra những lời như vậy.
Sau khi Lục Yến Tu nhận ra mình đã nói gì, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, anh vô thức ôm lấy bên má bị đánh.
Anh cả cũng hận sắt không thành thép mà nhìn anh, nghiêm giọng nói: "Em hai, em có biết ban nãy em đang nói gì không?"
Anh hai không dám hó hé nữa, cúi đầu ủ rũ.
Lục Yến An ở sau lưng anh, trong lòng thầm mắng anh hai thật đúng là đồ ngu, đã phá hỏng cục diện tốt đẹp thành nồi cháo lợn.
Cậu ta mặt mày trắng bệch, vành mắt đỏ hoe từ sau lưng anh hai bước ra, giọng nói vừa thấp vừa nhẹ: "Ba đừng đánh anh hai nữa, đều là lỗi của con...... nếu không phải con......"
Bình luận