Chương 28: Mắt Cậu Ta Liệu Có Phải Cũng Màu Xanh Lam Không?
"Không đi."
Lục Yến Trạch không có thiện cảm gì với anh, nghĩ cũng không nghĩ đã trực tiếp mở miệng từ chối.
Phó Minh Đường không từ bỏ: "Cậu không phải vẫn còn giận tôi chứ? Tục ngữ nói hay, không đánh không quen biết, hơn nữa em họ tôi người này thú vị lắm, các cậu nhất định sẽ chơi rất vui."
Anh rất ranh ma, nói xong câu này, còn quay sang hai vị phụ huynh bên cạnh hét lên: "Con nói không sai chứ mẹ."
Mẹ Phó cười gật đầu, quay đầu nói với mẹ Lục: "Cháu ngoại kia của tôi từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, không hiểu rõ về trong nước lắm, nhưng là một đứa trẻ ngoan, chúng nó có thể chơi cùng nhau, tôi cũng yên tâm."
Mẹ Lục đăm chiêu gật đầu: "Yến Trạch, con cứ đi đi, các con tuổi còn nhỏ, có thể chơi cùng nhau, quen biết thêm nhiều bạn bè cũng là chuyện tốt."
Lục Yến Trạch nhíu mày, anh liếc nhìn Phó Minh Đường cười vẻ đểu cáng, liền cảm thấy chắc chắn không có chuyện gì tốt, nhưng phụ huynh hai bên đều đã nói đến mức này, Lục Yến Trạch cũng không tiện làm mất mặt mẹ trước đám đông.
Anh nhàn nhạt nói: "Được thôi, vậy..."
"Đừng đi."
Giọng nói hoảng hốt của Ôn Gia Nhiên vang lên, Lục Yến Trạch sững sờ, những lời còn lại lăn một vòng trên đầu lưỡi, cố sống cố chết nuốt ngược vào bụng, anh cũng không nghĩ mà mặt không đổi sắc nói: "Được thôi, vậy... vậy tôi cũng không đi, tôi không có hứng thú với mấy thứ này."
Phó Minh Đường: "......"
Anh vốn dĩ muốn gọi Lục Yến Trạch đi chính là nghĩ, đến lúc đó đến sân nhà của mình, phải dạy dỗ tên này một trận, xả giận cho mình, nhưng bây giờ người ta đã nói đến mức này, anh cũng không phải loại người dai như đỉa, vì vậy cũng lạnh mặt, không nói gì nữa.
Mẹ Phó thấy vậy, đúng lúc đứng dậy, trên mặt vẫn treo nụ cười ôn hòa: "Được rồi, Lục phu nhân, hôm nay làm phiền hai vị, nếu chuyện của hai đứa trẻ đã giải quyết xong, chúng tôi về trước đây."
Mẹ Lục đứng dậy tiễn khách, trên mặt vẫn mang theo một chút áy náy: "Yến Trạch đứa trẻ này, đôi khi tính tình bướng bỉnh lắm, để bà chê cười rồi."
"Ây, đều là người làm mẹ, hiểu mà, hiểu mà, không nói đến đứa nhà tôi, chỉ nói đến cháu ngoại tôi thôi, ngày thường ngoan ngoãn lắm, một thời gian trước không biết sao lại cãi nhau với mẹ nó, cứ khăng khăng tự ý đặt vé máy bay, nhất quyết đòi về nước, mẹ nó bận lắm, không có cách nào, đành phải gửi gắm nó cho tôi."
Nói xong, bà thở dài một hơi: "Trẻ con bây giờ a..."
Không đợi bà nói xong, Phó Minh Đường liền không vui, anh la lối: "Cái gì chứ? Rõ ràng là lỗi của dì, Gia Nhiên em ấy đã nói với con rồi..."
Anh sau đó đã nói gì, Lục Yến Trạch một chữ cũng không nghe lọt.
Gia Nhiên...
Tim anh đập thót một cái, một ý nghĩ hoang đường dâng lên trong lòng, anh một tay níu lấy cánh tay Phó Minh Đường, vội vàng nói: "Em họ của cậu tên gì?"
Bình luận