🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 112: Tạm Biệt

"Thật sự phải đi sao?"

Lục Yến Trạch phấn khích nắm chặt điện thoại trong tay, nhưng trên mặt không hề thể hiện ra, ngược lại còn cụp mắt xuống chuyên chú nhìn Ôn Gia Nhiên.

Ôn Gia Nhiên bây giờ vừa nhìn thấy mặt anh liền nghĩ đến chuyện anh vừa làm.

Vệt đỏ trên mặt cậu từ lúc bắt đầu đến bây giờ vẫn chưa tan đi.

Đều là đàn ông.

Ôn Gia Nhiên.

Mọi người đều là đàn ông.

Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng.

Ôn Gia Nhiên chớp chớp mắt, cố gắng bình ổn cảm xúc có chút căng thẳng của mình, cậu ngước mắt định nói gì đó, bất thình lình va phải ánh mắt của Lục Yến Trạch.

!!!

Cậu mạnh mẽ giật mình một cái, hoảng loạn dời mắt đi, muốn từ trên giường bò dậy, nhưng giây tiếp theo, vai cậu đã bị Lục Yến Trạch giữ lấy.

"?"

Yết hầu của Lục Yến Trạch trượt lên xuống một cái, anh dời tầm mắt nhỏ giọng nói: "Vẫn chưa mặc quần áo."

Ôn Gia Nhiên không nói nữa, Lục Yến Trạch cũng không nói gì nữa, anh im lặng buông tay ra, quay lưng về phía Ôn Gia Nhiên, hai người bắt đầu mặc quần áo của mình.

Đợi đến khi mọi thứ đã được thu dọn xong xuôi.

Ôn Gia Nhiên lúc này mới cảm thấy bộ não bị sắc đẹp làm cho choáng váng của mình bắt đầu tỉnh táo lại, cậu lắc đầu, xua đi những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, ho nhẹ một tiếng nói: "Đi thật."

Ôn Gia Nhiên sớm đã nghĩ kỹ.

Cậu phải cùng Lục Yến Trạch sống cả đời.

Vậy thì ba mẹ hai bên sớm muộn gì cũng phải gặp mặt.

Chỉ là......

Trong mắt ba mẹ, hai người họ có lẽ, có thể, hình như đều không được coi là người bình thường.

Ôn Gia Nhiên có hơi đau đầu, Lục Yến Trạch nghe vậy, đầu tiên là sững người, kế đến cười trầm, anh đưa tay xoa tóc Ôn Gia Nhiên

Những sợi tóc mềm mại lướt qua lòng bàn tay.

Ôn Gia Nhiên ngước mắt nhìn anh, trong đôi mắt xanh thẳm phản chiếu bóng dáng của Lục Yến Trạch, giống như biển cả được ánh nắng hôn lên.

Nỗi lo lắng trong lòng bị đè nén xuống.

Cậu đột nhiên cũng cười, cậu đưa tay ra với Lục Yến Trạch, giọng điệu vui vẻ: "Đi thôi, bạn trai."

Tay của Lục Yến Trạch từ từ phủ lên.

10 ngón tay đan vào nhau.

Giống như hai sợi dây quấn quýt trước đây.

Không bao giờ xa nhau nữa.

Lúc hai người bắt xe đến nhà họ Lục, cũng chỉ khoảng 4, 5 giờ.

Ôn Gia Nhiên đối với nơi này sớm đã quen thuộc.

Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu dùng cơ thể của mình đến đây, cậu bỗng có hơi căng thẳng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...