Chương 11: Mười Triệu
Người tới mặc một bộ vest cao cấp được cắt may vừa vặn, gương mặt lạnh lùng, cặp kính gọng vàng mang đến cho anh vài phần khí chất nho nhã, nhưng không thể che giấu được vẻ lạnh lẽo nơi đáy mắt.
Anh đứng ở cửa, hai tay đút trong túi quần tây, khẽ híp mắt quét nhìn phòng bệnh bừa bộn.
Người đàn ông và người phụ nữ vô thức dừng động tác, lùi lại mấy bước, anh hai và Ôn Gia Nhiên đứng tại chỗ không biết phải làm sao nhìn anh cả.
Ánh mắt anh cả rơi trên người Ôn Gia Nhiên, sắc mặt trầm xuống, anh nói giọng lạnh như băng: "Các người đang làm gì?"
Người đàn ông cong lưng sáp vào gần anh cả đưa cho anh một điếu thuốc, anh cả liếc ông ta một cái, không động đậy, ông ta ngượng ngùng cười cười, sau đó chỉ vào Lục Yến An đang đứng bên giường nói: "Cái đó... chúng tôi là ba mẹ ruột của An An, chẳng phải nghe nói nó bị thương nên qua xem sao."
Ánh mắt anh cả lướt qua Lục Yến An sắc mặt tái nhợt, sau đó nhìn chằm chằm người đàn ông lạnh giọng nói: "Xem? Chính là xem như thế này?"
Anh cười khẩy một tiếng, người phụ nữ đột nhiên khóc nấc lên, giọng nói bi phẫn: "Chúng tôi đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, An An... An An bị người khác bắt nạt thành ra thế này, chúng tôi đau lòng mà!"
"Không phải như vậy." Anh hai tức giận lên tiếng, chỉ vào người đàn ông nói: "Gã này nhận nhầm em thành Lục Yến Trạch, vừa đến đã cho em một bạt tai."
Trên mặt anh vẫn còn hằn vết đỏ, càng làm tăng thêm mấy phần độ tin cậy cho lời nói của anh: "Có thể thấy ngày thường nhà họ đã bắt nạt Lục Yến Trạch như thế nào!"
Khóe miệng Ôn Gia Nhiên lặng lẽ nhếch lên, cậu khẽ nói với Lục Yến Trạch: "Tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao Lục Yến An lại thích dắt theo anh hai như vậy rồi, anh xem, đúng là công cụ hình người hữu dụng mà."
Lục Yến Trạch có hơi bất đắc dĩ thở dài một hơi, phải biết là trước khi Ôn Gia Nhiên xuất hiện, anh đối với anh hai rất chán ghét, bây giờ thậm chí còn hơi thương hại đối phương.
Anh cả nhìn về phía Ôn Gia Nhiên, nhíu mày: "Tiểu Trạch, em nói đi."
"Hả?"
Ôn Gia Nhiên mờ mịt ngẩng đầu nhìn anh cả, do dự nói: "Nói gì?"
"Có phải như lời anh hai em nói không?"
Ôn Gia Nhiên im lặng một lúc, cúi đầu, giọng nói nhẹ bẫng: "Không có gì đáng nói cả, em sớm đã quen rồi."
Trong phòng bệnh lập tức yên tĩnh trở lại, chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ khẽ thổi qua, ánh mắt anh cả rơi trên người Ôn Gia Nhiên, ánh mắt hơi phức tạp.
Người đàn ông nhìn bộ dạng này của Ôn Gia Nhiên mà tức ngửa người, lần này ông ta đến liền ra tay ngay, vốn dĩ đã có ý định báo thù cho mình, ông ta nào có quên lúc thằng nhóc này rời đi, đã đè ông ta xuống đất đánh cho một trận đâu, khiến ông ta mất mặt trước mặt hàng xóm, ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhóc mày giỏi giả vờ thật, lúc mày đi không phải còn......"
Ông ta còn chưa nói xong, anh cả đã mở miệng: "Hành vi hôm nay của các người, tôi sẽ để luật sư xử lý, nếu còn để tôi phát hiện các người quấy rối em trai tôi, thì đừng trách tôi không khách sáo."
Bình luận