Chương 109: Không Được Nuốt Lời
Lục Yến Trạch đều ngơ ngác.
Anh hoàn toàn không dám chắc chắn, ý của Ôn Gia Nhiên có giống với ý nghĩ trong đầu anh không.
Cho nên, anh cẩn thận nói: "Vậy nên?"
Ôn Gia Nhiên sắp tức chết tới nơi, cảm giác không lên được không xuống được này, khiến cậu có hơi hối hận tại sao lại đưa Lục Yến Trạch đến bờ biển, mà không phải là đi thẳng đến khách sạn.
Cậu mạnh mẽ vỗ vào chân Lục Yến Trạch một cái, từ trong cổ họng nặn ra hai chữ: "Khách sạn."
Lục Yến Trạch: "!!!"
"Đi."
Trả lời không chút do dự.
Lục Yến Trạch từ trên đất bò dậy, liền đi kéo tay Ôn Gia Nhiên.
Tuy nhiên, ngay lúc tay của Ôn Gia Nhiên vừa mới đưa vào tay Lục Yến Trạch, một giọng nói do dự bất ngờ ở nơi không xa vang lên.
"Lục...... Lục Yến Trạch?"
Ôn Gia Nhiên và Lục Yến Trạch đồng thời cứng đờ, hai người nhìn nhau, im lặng quay đầu lại nhìn.
Là Lục Yến Tu.
Bên cạnh anh còn có hai chàng trai, trông có vẻ như là bạn học.
Ôn Gia Nhiên: "......"
Lục Yến Trạch: "......"
Hai người im lặng, cứ thế im lặng nhìn chằm chằm Lục Yến Tu.
Lục Yến Tu khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận lùi lại mấy bước, anh thận trọng nói: "Em ở đây làm gì?"
Lục Yến Trạch kéo Ôn Gia Nhiên dậy, mặt không biểu cảm nhìn Lục Yến Tu, bình tĩnh nói: "Chơi nước."
Sự qua loa rõ ràng như vậy, Lục Yến Tu hiển nhiên không tin, sáng sớm hôm nay anh đã phát hiện ra Lục Yến Trạch một mình, không biết ở đó đang làm gì, làm nửa ngày, tự mình ăn mặc như sắp đi dự đám cưới ra ngoài vậy.
Anh lúc đó tò mò không chịu nổi, kết quả là đến đây?
Chơi nước?
Ai tin?
Ánh mắt nghi ngờ của anh rơi trên người chàng trai bên cạnh Lục Yến Trạch.
Đối phương trông có vẻ như là con lai, giống như Lục Yến Trạch mặt không biểu cảm, thậm chí có hơi......
Shitt.
Nói thế nào nhỉ?
Lục Yến Tu sao lại cảm thấy đối phương bây giờ tâm trạng không được tốt lắm.
Lục Yến Trạch chọc giận cậu ta rồi à?
Anh có phải là đến không đúng lúc không?
Nhưng giây tiếp theo, đồng tử của Lục Yến Tu mạnh mẽ co rút, anh chú ý đến những vết đỏ trên cổ chàng trai kia, giống như......
Không phải chứ?
Lục Yến Tu không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh: "Lục...... Lục Yến Trạch...... em...... em đây là......"
Anh lắp bắp không biết nên nói gì.
Lục Yến Trạch có hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn cố gắng đè nén sự bực bội trong lòng, nhìn theo ánh mắt của Lục Yến Tu.
Bình luận