Chương 79: Chưa đặt tiêu đề 79
Chương 79: Nam chính xấu xa: "Muốn có con làm một lần sao được. Phải bắn đầy, mới có cục cưng được."
Hôn lễ náo nhiệt qua đi, La Nam Nam có một số việc nên đã rời đi trước, cũng không ở đây lâu, chắc một thời gian nữa mới trở về.
Mộc Trạch Tê thật ra rất lưu luyến cô ấy.
Nhưng nhìn thái độ kì lạ giữa La Nam Nam và Trần Triết, đôi mắt cô lập tức tỏa ánh sáng, mau mau để bọn họ đi.
Mộc Trạch Tê ghé sát vào tai La Nam Nam: "Chuyện này cậu nên chủ động một chút, Trần Triết vẫn luôn nghe lời cậu. Cậu chỉ cần chủ động một chút, có thể ngay cả nhẫn kim cương cậu ấy cũng có thể lấy ra quỳ xuống cầu hôn cậu."
La Nam Nam đỏ mặt, chết không thừa nhận.
Mộc Trạch Tê lại kích thích cô ấy: "Sau khi tốt nghiệp, Trần Triết sẽ học lên cao, cậu ấy giỏi vật lý như vậy, học lên tiến sĩ tuyệt đối không thành vấn đề. Đến lúc đó cậu ấy thât sự là miếng bánh thơm ngon đó."
La Nam Nam gật gù, trong việc giải quyết vấn đề tình yêu, Mộc Trạch Tê vẫn là người am hiểu nhất.
Cô ấy chuyển đề tài: "Tân hôn vui vẻ, sớm sinh quý tử. Tạm biệt! Một thời gian nữa tớ sẽ trở về."
Mộc Trạch Tê cười ha ha.
Nghiêm Kỷ nắm tay con trai đứng đằng sau, Mộc Trạch Tê vừa tiễn La Nam Nam đi thì nhìn thấy anh, ý cười liền biến mất.
Đi lên trước dắt tay con trai, cô nhìn Nghiêm Kỷ hừ một tiếng rồi đi thẳng.
Nghiêm Kỷ cười, đuổi theo, càng muốn nắm tay cô.
Nhưng về sau anh lại không cười nổi nữa.
Mộc Trạch Tê ngày thường không khóc không làm loạn, hai người vẫn ăn ngủ bình thường, nhưng Mộc Trạch Tê không muốn chung phòng với anh.
Cô nói cô mệt, cơ thể mệt, là di chứng sau hôn lễ.
Nghiêm Kỷ nhất thời không còn cách nào.
Hơn nữa gần đây Tiểu Nghiêm Hạp rất thích ngủ chung với mẹ.
Chỉ cần được ngủ chung với Mộc Trạch Tê, Tiểu Nghiêm Hạp sẽ cực kỳ vui vẻ.
Thiên phú về ngôn ngữ của thằng bé rất mạnh, hiện tại đã nói chuyện nhanh hơn so với trước kia rồi. Những câu ngắn thằng bé đã có thể nói hoàn chỉnh, còn những câu dài thì vẫn hơi lắp bắp.
Nhưng điều khiến anh không chịu nổi chính là thằng bé nói suốt ngày, cái miệng nhỏ nói với mẹ liến thoắng không ngừng.
Một câu dài phải lắp bắp vài lần, mới nói xong.
Mộc Trạch Tê dịu dàng mỉm cười, nghe âm thanh non nớt của con trai, thỉnh thoảng gật đầu, rất nghiêm túc kiên nhẫn nghe thằng bé nói chuyện.
Rất đáng yêu, thật sự rất đáng yêu.
Mộc Trạch Tê ôm con trai, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hôn lấy hôn để.
Hai mẹ con cười ha ha, cùng nhau chơi đùa.
Muốn ở cùng với hai mẹ con cô, Nghiêm Kỷ ở phòng làm việc bên cạnh gập laptop lại.
Bình luận