Chương 74: Chưa đặt tiêu đề 74
Chương 74: Lật người cưỡi một hồi muốn chồng khóc, không ngờ lại bị chồng làm khóc H
Lúc Mộc Trạch Tê nhìn thấy Nghiêm Kỷ khóc, cả người liền ngây ngẩn. Cô không ngờ Nghiêm Kỷ sẽ khóc.
Mộc Trạch Tê làm tổ trong ngực Nghiêm Kỷ, càng ôm chặt hơn, cất giọng mềm mại gọi: "Chồng, Nghiêm Kỷ."
Sau đó cô muốn ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Kỷ, vừa mới ngẩng đầu thì đã bị Nghiêm Kỷ dùng tay áp sát đầu cô vào lồng ngực anh.
Chiếc mũi cao thẳng của Mộc Trạch Tê đập vào vòm ngực rắn chắc của Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê suy nghĩ, chắc chắn là Nghiêm Kỷ không muốn cô nhìn thấy dáng vẻ khóc thút thít của anh. Cô ôm lấy eo anh, duỗi tay nhẹ nhàng vỗ thể hiện sự an ủi.
"Mộc Trạch Tê, anh thật sự rất sợ mất em. Em có thể oán trách anh đánh anh, nhưng em không thể rời khỏi anh, anh sẽ điên mất."
Nghiêm Kỷ nói bằng giọng trầm thấp, Mộc Trạch Tê có thể thấy được lúc anh nói ra những lời này lồng ngực truyền đến cảm giác rung động.
Mộc Trạch Tê ừ một tiếng, cô biết.
"Lúc trước anh sợ em cảm thấy anh phiền, sau đó vứt bỏ anh giống như hoa anh túc. Sau đó anh lại nghĩ, em thấy phiền cũng tốt, anh có thể đi rồi. Từ trước tới nay không dám đối mặt với tình cảm của em, bởi vì anh sợ đến lúc đó sẽ bị tổn thương."
Nghiêm Kỷ xin lỗi cô, vì không cho cô đủ cảm giác an toàn.
Mộc Trạch Tê vốn còn đang mất mát thêm đau thương thì đột nhiên nghe được câu này, cắn răng phẫn hận nói: "Hiện tại ngẫm lại, anh cứ ghét bỏ em thử xem. Nhẹ thì em thổi gió bên gối, nắm chặt tiền tài, chiếm một nửa cổ phần của anh. Nặng thì, có khả năng sẽ đâm chết anh."
Nghiêm Kỷ......
Nghiêm Kỷ cười đến run run cả người.
Mộc Trạch Tê có thể cảm giác được lồng ngực anh đang rung động mãnh liệt.
Mộc Trạch Tê không biết có gì buồn cười, cô hỏi: "Có gì buồn cười sao?"
Sau đó suỵt một tiếng: "Anh nhỏ giọng thôi! Đánh thức con bây giờ."
Nghiêm Kỷ nhích người ra một chút, để hai người có thể nhìn thẳng nhau, anh hôn một cái vào trán Mộc Trạch Tê.
"Em không giống như ký ức trong mộng của anh. Em bây giờ sắc bén, quyến rũ."
Mộc Trạch Tê rất kinh ngạc, xem ra Nghiêm Kỷ cũng đã nằm mơ.
Mộc Trạch Tê nhìn Nghiêm Kỷ khóc đến đuôi mắt cũng đỏ lên, giống như đánh phấn vào đuôi mắt đào hoa hẹp dài ấy.
Cô muốn trêu đùa anh, giữ chặt mặt anh, dùng đầu ngón tay cọ xát đuôi mắt ửng hồng.
"Trong giấc mơ của em, anh cũng không giống như bây giờ, trong mơ anh rất hung hăng, còn lâu mới giống bây giờ vì em mà rơi nước mắt."
Nghiêm Kỷ......
Anh giơ tay lau đi, không cho Mộc Trạch Tê nhìn.
"Ha ha ha ha ha ha" nhìn Nghiêm Kỷ bình thường vẫn luôn nghiêm nghị bây giờ lại đang khóc, trong lòng Mộc Trạch Tê sảng khoái, vui đến mức cười ra tiếng.
Bình luận