Chương 67: Chưa đặt tiêu đề 67
Chương 67: Bò về trước chạy trốn bị ấn lại làm khóc, thực sự trèo cao được nam chính? Sợ hãi chạy trốn!
Phụ nữ lên cao trào ở mức cao nhất sẽ có cảm giác như mất hồn không còn ý thức. Nghiêm Kỷ ngừng lại, biết Mộc Trạch Tê không thể chịu được nữa, làm thêm nữa có thể cô sẽ phát điên.
Toàn thân Mộc Trạch Tê run rẩy, cô nghỉ ngơi thật lâu mới lấy lại được tinh thần, lập tức òa khóc: "A... tên khốn kiếp này! Anh thực sự muốn làm chết em!"
Nghiêm Kỷ liếm mút sau lưng Mộc Trạch Tê, xoa ngực cô, chậm rãi cắm vào: "Anh làm sao nỡ, chỉ vì muốn làm Tê Tê thoải mái đến mức mất hồn mà thôi."
Hoa huyệt vừa mới cao trào, nhạy cảm, Nghiêm Kỷ cứ đâm chọc như vậy khiến cô không chịu nổi.
"Anh còn cắm! A..."
Côn thịt khuấy đảo bên trong toàn là nước, Nghiêm Kỷ sung sướng thở dốc: "Tê Tê sướng xong rồi nhưng chồng còn chưa sướng đâu."
Mộc Trạch Tê sắp không quỳ nổi nữa, bị cắm đến mức vừa nhũn người vừa tê dại. Côn thịt cắm vào một chút là thân thể lập tức co rút theo, liên tục chảy nước.
Thân thể Nghiêm Kỷ càng lúc càng căng ra, côn thịt một lần nữa mở toang huyệt nhỏ rồi cắm vào, Mộc Trạch Tê trong ngực anh cũng bị cắm đến mức sắp rời rạc hết ra, giọng nói cũng tan tác.
Thừa dịp lúc Nghiêm Kỷ đang sướng đến mất hồn muốn bắn ra, Mộc Trạch Tê không nhịn được nữa dùng hết chút sức lực cuối cùng giãy dụa bò về phía trước.
Đúng vào lúc này lại bị cắt ngang, người đàn ông dường như càng điên cuồng hơn.
Chỗ gân xanh ở eo của Nghiêm Kỷ cũng căng phồng hết lên, côn thịt cứng rắn muốn bắn ra thật nhanh còn dính dâm dịch lúc hai người giao hợp hung hãn mà nảy lên.
Nghiêm Kỷ đuổi theo, phủ người xuống khống chế cô, bàn tay kiềm chế đến mực nổi gân xanh bóp eo thon của Mộc Trạch Tê thật chặt.
Dùng tư thế đi vào từ đằng sau, côn thịt cứng rắn căng đau một lần nữa đâm vào trong.
Tiếp đó là chạy nước rút.
Nghiêm Kỷ đè trên hông eo của Mộc Trạch Tê, nắn bóp cặp mông của cô, côn thịt to dài đỏ hồng đâm vào giữa cặp mông trắng nõn, hết cắm vào lại rút ra.
Rút ra cắm vào như gió lay chớp giật, thêm vào đó lực lúc rút ra cực lớn khiến thịt mông non nớt bị va chạm đến biến hình.
Cao trào không dứt, Mộc Trạch Tê đỏ bừng mặt, cắn phải mấy sợi tóc hỗn loạn, mặt úp trên gối vừa hổn hển thở gấp vừa hu hu chực khóc.
Mãi đến mấy cái thúc cuối cùng của Nghiêm Kỷ, tiếng thở dốc thỏa mãn đi kèm với lượng lớn tinh dịch bắn vào tử cung, Mộc Trạch Tê lên cao trào, cắn gối mất hồn, mê man.
Nghiêm Kỷ đã nhịn đói mấy tháng nào có thỏa mãn.
Lỗ nhỏ trên quy đầu vẫn còn nhỏ tinh dịch, anh không chờ đợi thêm mà lật người Mộc Trạch Tê lại, muốn nhìn dáng vẻ mê ly mất hồn của cô từ chính diện rồi làm cô.
Bình luận