Chương 65: Chưa đặt tiêu đề 65
Chương 65: Tê Tê sinh con, con của nam chính vừa ra đời cái gì cũng có, lại một nam chính nữa ra đời?
Mộc Trạch Tê vội vàng hỏi nhân viên quản lý của phòng đọc, cô nhận được câu trả lời là do một nữ tác giả người Hoa vô cùng trẻ tuổi thích đi du lịch thế giới viết, vừa xuất bản ở nước ngoài đã hot ngay lập tức.
Quyển sách này hiện tại đang trong quá trình kiểm duyệt trong nước, chuẩn bị in ấn.
Đây vốn là nhân viên quản lý thư viện đi tham gia hội thảo nghiên cứu tác phẩm văn học ở một nước nào đó...
Người đó gặp tác giả của 《 Chim ra khỏi tổ 》 ở hội thảo ấy, cũng được tác giả đích thân ký tên tặng sách.
Nhân viên quản lý thư viện kia đã từ chức nhưng sách thì để lại đây.
Nhân viên quản lý hiện tại cũng rất thích quyển sách này, từng hỏi chút thông tin liên quan đến chuyện của tác giả.
Chỉ biết cô ấy là một nữ tác giả vô cùng trẻ tuổi nhưng thông tin liên quan rất ít, gần như không có ghi chép gì, hình như cô ấy đã đi khắp nơi trên thế giới.
Lúc tác giả ký tên nhân viên quản lý đã từ chức kia còn thử hỏi "mẹ nó hệ thống" có nghĩa là gì.
Tác giả mỉm cười trả lời, hệ thống là "bạn" cùng tác giả sống nương tựa vào nhau, đây là cách xưng hô thân mật bạn thân dành cho nó.
Đúng là La Nam Nam!
Điều này chứng minh rõ ràng rằng cô ấy chưa bao giờ biến mất! Mộc Trạch Tê gần như mừng rỡ đến chảy nước mắt.
Cô lại hỏi thêm một vài tin tức khác nhưng không có.
Mộc Trạch Tê kích động một hồi, cầm sách đi qua đi lại, che miệng vừa khóc vừa cười.
Đứa trẻ vẫn cứ đá cô như phản ứng thai động bình thường, cô ổn định lại tâm trạng kích động của mình, ngồi xuống hít thở sâu để bản thân tỉnh táo.
Ngay lúc Mộc Trạch Tê còn đang nghĩ làm sao để tra được hành tung của La Nam Nam thì Nghiêm Kỷ quay lại.
Nhìn thấy anh, cô chợt nhét sách trở lại tủ sách theo bản năng,
"Chờ lâu rồi à?" Nghiêm Kỷ nhìn thần sắc Mộc Trạch Tê dường như rất hưng phấn nên hỏi thêm câu.
"Em đang làm gì đó?"
Có một số chuyện, Mộc Trạch Tê cứ úp úp mở mở, nửa giấu nửa lộ, bác Nghiêm nói rất đúng, người vẫn phải có át chủ bài mới được.
Mộc Trạch Tê sợ Nghiêm Kỳ nhìn thấy, vội vàng đẩy anh đi, giả vờ ra vẻ hờn dỗi oán trách: "Anh làm gì mà đi lâu vậy? Ăn cơm, em đói rồi, đi ăn cơm."
Nghiêm Kỷ bây giờ theo dõi Mộc Trạch Tê rất chặt chẽ, không áp đặt cô nhưng để ý bất kỳ động tĩnh nào của cô.
Cho dù Nghiêm Kỷ thuận thế bị đẩy đi nhưng mắt anh vẫn rất nhạy bén, chỉ liếc mắt là nhớ kĩ mặt bìa và tên quyển sách kia.
Nghiêm Kỷ xoay người ôm lấy Mộc Trạch Tê, sợ cô đẩy mình rồi ngã xuống.
"Xin lỗi, xảy ra chút chuyện nhỏ, vợ anh đói bụng rồi, anh đã chuẩn bị một chút thức ăn đặt trong túi xách của em, em chưa ăn sao?"
Bình luận