Chương 48: 48
Chương 48: Nam chính và nữ phụ ngày càng xa cách - người có scandal với nam chính và nữ chính "online"?
Lúc Trần Thiết thấy Mộc Trạch Tê xin lỗi rồi thanh minh thì thán phục cô gái này rất biết ăn nói.
Đầu tiên là xin lỗi về chuyện của Lâm Thi Vũ, phân tích bản thân, cũng đưa ra được manh mối cảnh cáo. Sau đó lại nhanh nhạy bắt được điểm chính của công chúng, phủi sạch quan hệ giữa bản thân với Nghiêm Kỷ, giảm bớt áp lực dư luận.
Nhưng mà giết địch ba ngàn cũng mất hai ngàn mốt. Sau này danh tiếng của Mộc Trạch Tê cũng sẽ bị ảnh hưởng nhiều.
Diễn đàn lại bắt đầu xôn xao.
Có người chê trách Mộc Trạch Tê, nhưng cũng có một số người lại vô cùng kính nể hành động dũng cảm dám thừa nhận của cô.
Vốn dĩ Nghiêm Kỷ khá có danh tiếng ở trường học, mà trước nay rõ ràng toàn là Mộc Trạch Tê theo đuổi Nghiêm Kỷ. Hơn nữa chính miệng Mộc Trạch Tê đã thừa nhận như thế. Tất nhiên mọi người sẽ tin tưởng "sự thật" mà Mộc Trạch Tê
nói.
Chuyện này vốn dĩ vốn đã rất hot. Cả sân trường đều truyền tai nhau rằng Mộc Trạch Tê ghen ghét hãm hại Lâm Thi Vũ, sống chết muốn dây dưa với Nghiêm Kỷ. Tiếng chê cười, tiếng giễu cợt, khinh bỉ còn nhiều hơn trước đây.
Tin nhắn quấy rầy, chửi bới bôi đen. Thậm chí có người còn chạy tới cố ý phá hư ghế ngồi của Mộc Trạch Tê. Mộc Trạch Tê vẫn thu dọn sách vở bình thường.
Cô thản nhiên đối mặt với mọi thứ.
Nhưng lời giải thích kia khiến Nghiêm Kỷ tan nát cõi lòng, lập tức chạy tới trường học.
Buổi tối khi tan học, Vương Đại Hữu với Trần Triết ở lại lớp cùng nhau hộ tống Mộc Trạch Tê về nhà. Bọn họ cùng nhau dọn lại mặt bàn bị tàn phá.
Vương Đại Hữu còn kéo luôn bàn của mình tới muốn đổi với Mộc Trạch Tê.
Cậu cũng rất tức giận nhưng để ý đến suy nghĩ, tâm trạng của Mộc Trạch Tê mà nhịn xuống không bộc lộ ra ngoài.
Lúc này, Nghiêm Kỷ - người lâu rồi không đi học lại xuất hiện trước cửa lớp học.
Anh nhìn Mộc Trạch Tê không nói gì. Dù sao thì chuyện này cũng liên quan tới mình, Trần Triết và Vương Đại Hữu thức thời tránh ra.
Nghiêm Kỷ liếc mắt nhìn bàn ghế của Mộc Trạch Tê, hơi nhíu mày lại. Anh vô thức muốn đưa tay nắm lấy tay Mộc Trạch Tê, nhưng cô lại nhẹ nhàng né tránh.
Bàn tay của Nghiêm Kỷ hơi khựng lại, đột nhiên nhận ra mình với Mộc Trạch Tê đã "chia tay" rồi, anh chậm rãi thu tay về.
Anh thở dài: "Tôi có chuyện muốn nói với cậu. Chuyện này không công bằng với cậu, cũng không công bằng với chính tôi. Một, tôi đau lòng. Hai, tôi chẳng khác nào một thằng khốn núp sau lưng cậu, để cậu chống đỡ tất cả ác ý của mọi người."
Mộc Trạch Tê vô cùng bình tĩnh, lặng người nhìn bàn ghế của mình, Nghiêm Kỷ nhìn theo tầm mắt cô, nhìn về phía mặt bàn bị vẽ đủ hình thù bằng sơn đỏ.
Bình luận