Chương 47: 47
Chương 47: Thậm chí không có cách nào nói ra lời từ biệt, Nhân vật nữ xuyên sách "hạ đài" Nữ phụ một mình chiến đấu
"Cậu chủ..." Bác Trần nhìn hai đứa trẻ tranh chấp nên hơi lo lắng.
Nghiêm Kỷ nằm ở ghế sau xoa huyệt thái dương, châm một điếu thuốc để xua tan mệt mỏi: "Không sao, nói đi."
"Vâng, đã điều tra ra địa chỉ IP được báo cáo rồi, tất cả địa chỉ IP tài khoản của thủy quân bôi nhọ cô Mộc Trạch Tê đều ở cùng một chỗ, đều ở nhà của Hoàng Tài. Nhà họ Lâm có một cậu chủ rất thân thiết với Hoàng Tài, hai người họ có giao dịch."
Nghiêm Kỷ chỉ hút một hơi đã cảm thấy đau đầu, nghe vậy liền giận dữ dập tắt, nghiến răng nói: "Gửi đơn luật sư cho gia đình tên khốn đó. Nhân tiện tìm một lý do tống tên đó vào ngục, không cần lâu, dọa một ngày thôi thì tên đó sẽ khai ra tất cả."
Nghiêm Kỷ móc điện thoại ra xem những tin nhắn quấy rối Mộc Trạch Tê, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Tìm thêm người, nhất định phải khiến thằng nhãi này sợ đến rối loạn sinh lý."
"Vâng, nhất định sẽ giải quyết gọn gàng."
Bác Trần nhìn điện thoại tiếp tục báo cáo: "Chuyện liên quan đến gia đình La Nam Nam vẫn đang điều tra, gia đình họ dường như đã sớm có chuẩn bị, không để lại chứng cứ nào."
Nghiêm Kỷ thở dài, anh biết La Nam Nam không liên quan. Nhưng sự việc lại có quan hệ với nhau một cách kỳ lạ, đều nhắm vào Mộc Trạch Tê, vì thế cô mới suy sụp như vậy.
Trong lòng Mộc Trạch Tê cũng đã nghĩ tới chuyện này, nhưng vẫn chưa tin.
Cho dù không có La Nam Nam, Nghiêm Kỷ cũng biết, cho dù anh làm càn làm bậy, Mộc Trạch Tê và anh cũng đã đi quá xa rồi.
Bởi vì áp lực của cốt truyện đều đè trên người cô.
Việc này xem như để nhắc nhở Mộc Trạch Tê, khiến cô tỉnh táo hơn. Cũng là nhắc nhở bản thân Nghiêm Kỷ, sau này nhất định phải làm việc cẩn thận.
Lúc trước Nghiêm Kỷ đã quyết định, vì để khôi phục lại tình tiết chết tiệt kia, anh mới đồng ý chia tay. Mọi thứ chỉ là tạm thời, giữa anh và Mộc Trạch Tê sẽ không kết thúc, anh tuyệt đối không buông tay.
Dự án núi Hồng Hà đã có vấn đề, nhà họ Lâm ăn bớt tiền nguyên liệu dẫn đến chết người, chuyện này không giấu được lâu.
Đám người nhà họ Lâm dám dùng bất cứ thủ đoạn nào, loại người vô sỉ, hung ác như loài linh cẩu, bây giờ lại trông gà hóa cuốc bắt đầu rục rịch.
Cho dù là anh hay Lâm Thi Vũ cũng phải cách xa Mộc Trạch Tê, chuyện này đã thỏa thuận với Lâm Thi Vũ rồi.
Nghiêm Kỷ đã từng vứt bỏ bản thân, cho đến bây giờ trên người vương đầy mùi vị bộ đồng phục của Mộc Trạch Tê.
Dường như bản thân của hiện tại mới là kẻ bị vứt bỏ.
"Còn nữa, đi gặp Lâm Thi Vũ, đừng kinh động đến người nhà họ Lâm." Nghiêm Kỷ nói xong câu cuối cùng, ngửi thấy mùi hương của Mộc Trạch Tê lại mệt mỏi ngủ mất, cho dù ngủ say hàng lông mày vẫn chau lại.
Bình luận