Chương 42: 42
Chương 42: Phiên ngoại: Cuộc gặp gỡ đầu tiên của bé Tê Tê và bé Nghiêm Kỷ xấu xa.
"Mẹ, chúng ta đi đâu vậy?" Bé Mộc Trạch Tê quay đầu lại, chớp đôi mắt sáng ngời nhìn mẹ Vạn Dung của mình.
"Bé Tê ngoan, đừng cử động. Mẹ thắt bím tóc nhỏ xinh cho bé Tê nhé." Vạn Dung buộc tóc cho Mộc Trạch Tê thành một bím tóc nhỏ và buộc nó bằng một cài tóc hoa xinh xắn.
"Lát nữa con và ông nội sẽ cùng đi đến thăm một trong những người bạn tốt nhất của ông nội, có được không?"
Bé Mộc Trạch Tê hơi lưỡng lự, hôm nay cô bé đã hẹn với anh Đại Bằng sẽ diễn gia đình chung rồi. Cô bé đóng vai mẹ, anh Đại Bằng đóng vai bố. Nếu cô bé đi rồi thì phải để Đóa Đóa nhà kế bên đóng vai mẹ rồi.
"Người bạn thân đó của ông nội có một người cháu trai tên là Nghiêm Kỷ. Lát nữa tới con nhớ gọi là anh Nghiêm. Con phải chơi với anh Nghiêm, làm bạn với anh Nghiêm, biết chưa?"
Vạn Dung đã thay cho Mộc Trạch Tê một chiếc váy công chúa nhỏ bồng bềnh xinh xắn của thương hiệu dành cho trẻ em nổi tiếng.
Ngay sau khi bé Mộc Trạch Tê mặc chiếc váy vào, cô bé đã vui mừng đến mức quên hết tất cả, đứng trước gương xoay vòng làm dáng, còn nhảy tung tăng nữa.
Bé Mộc Trạch Tê biết mỗi lần mẹ mặc cho mình những bộ quần áo này thì chính là sẽ được đi đến một nơi vô cùng xinh đẹp và những viên "đá quý" lấp lánh. Hoặc là đi gặp ai đó.
Bé Mộc Trạch Tê lúc nào cũng ghi nhớ lời mẹ dạy, gật đầu lia lịa: "Vâng! Vâng ạ! Con nhất định sẽ chơi với anh Nghiêm."
Vạn Dung rất vui vẻ. Nghiêm Kỷ là con trai của Phương Hoa Dung. Vạn Dung không ngờ Phương Hoa Dung, một người kiêu ngạo như thiên nga đen cuối cùng lại cúi đầu kết hôn với Nghiêm Hoằng Hoa quyền thế và tàn nhẫn rồi sinh con đẻ cái.
Hai người này tính cách đều lạnh lùng kiêu ngạo, làm sao có thể hòa hợp được?
Vạn Dung đưa Mộc Trạch Tê ra ngoài và giao cô cho ông nội là Mộc Tùng Âm.
"Bé Tê! Lại đây" Mộc Tùng Âm kéo cháu gái mình xoay vài vòng. Mộc Trạch Tê thích ông nội nhất, liên tục hỏi ông nội. "Ông nội, cháu có đẹp không?"
Mộc Tùng Âm cười lớn: "Đẹp, rất đẹp. Mẹ sửa soạn cho bé Tê xinh quá đi mất."
Bà nội đi tới, vui vẻ cười nói: "Bé Tê của chúng ta sao lại đẹp như thế!" Cháu gái của bà đương nhiên là dễ thương và xinh đẹp nhất rồi.
Mộc Trạch Tê đã gom góp đủ lời khen ngợi ở chỗ ông bà nội rồi liền chạy "bịch bịch" đi tìm bố và em trai.
Thấy bố, Mộc Quan Kỳ, đang hái rất nhiều lá và chơi với em trai Mộc Kiến Hiền. Ông dùng bút màu nước xanh để vẽ một hình ảnh vô hình trên một số chiếc lá, sau đó ném chúng vào một đống lá lớn và bảo Mộc Kiến Hiền tìm chúng.
"Bố, bé Tê có đẹp không?"
Khi nghe thấy âm thanh, Mộc Quan Kỳ liếc nhìn con gái, gật đầu với vẻ mặt không cảm xúc. Em trai Mộc Kiến Hiền ngẩng đầu nhìn liền lớn tiếng khen ngợi: "Chị mặc đủ màu sắc, đẹp quá!"
Bình luận