Chương 41: 41
Chương 41: Nữ phụ đã "đính hôn", nam chính ghen, chỉ có thể ngấm ngầm ghen tuông
Mẹ nó! Đừng nói là muốn đánh nhau đấy! Lý Thuần giật mình loạng choạng, tay chân hoảng loạn làm ra động tác phòng ngự.
Nghiêm Kỷ vẫn giữ vẻ thản nhiên mà đối mặt với Vương Đại Bằng, không chút sợ hãi. Nghiêm Kỷ không có ý bồng bột muốn đánh nhau, anh nhìn ra được Mộc Trạch Tê có thích anh ta hay không, chỉ là ghen tuông mà nhìn bằng con mắt căm thù.
Nghiêm Kỷ thu ánh mắt lại, đưa tay vỗ vỗ Lý Húc tỏ ý không có việc gì.
Trong lòng Vương Đại Bằng nghĩ, hai thằng nhóc này trông cũng khá điển trai đó, là muốn đấu vài trận à? Gân cốt đều trông có vẻ không tệ, có tư chất tốt để làm lính đấy!
Vương Đại Bằng nhìn quanh mọi người một vòng, gật đầu, đều là những đứa trẻ ngoan: "Đều là bạn học của bé Tê đúng không, vậy thì cùng lên xe đến chỗ bà nội Mộc ăn cơm, anh đã nói với bà ấy rồi! Cũng mua thức ăn rồi, làm món hải sản thập cẩm! Thi cuối kỳ đương nhiên phải nấu một bữa lớn!"
Giọng nói của Vương Đại Hữu thoải mái vang vọng, dường như trời sinh đã có sức ảnh hưởng và truyền tải sự vui vẻ.
"Được!!" Mấy người nghe xong hoan hô. Ngay cả Lý Thuần cũng không kiềm được mà hô lên theo.
Mấy người ngồi lên chiếc xe van SAIC-GM-Wuling của Vương Đại Bằng. Cả chặng đường, trên xe còn mở bài hát của thập niên 90, Vương Đại Bằng vừa lái xe vừa ngân nga. Hai người Lý Thuần và Vương Đại Hữu nhanh chóng ăn nhịp với nhau, cùng ngân nga theo.
"Cho nên, Trạch Tê cậu cứ luôn nhìn chằm chằm vào Lý Thuần người ta là bởi vì cậu ấy giống với anh Đại Bằng này của cậu à?" La Nam Nam kéo lấy Mộc Trạch Tê hỏi.
Mộc Trạch Tê nhất thời không hiểu ý của La Nam Nam. Nhìn Lý Thuần ở ghế trước đang lắc lư cùng Vương Đại Bằng thì đột nhiên kinh ngạc, đúng là hơi giống.
Trên mặt là kiểu tóc húi cua và lông mày dày giống nhau, nhưng giống nhất là khí chất trên người na ná nhau. Lý Thuần không bướng bỉnh có chừng mực, còn Vương Đại Bằng là cởi mở mà có chừng mực. Bọn họ đều là nhìn vào thì thấy cẩu thả nhưng thật ra đều là người tỉ mỉ rất biết chăm sóc người khác.
Mộc Trạch Tê mới phát hiện, trước đây cứ cảm thấy Lý Thuần quen mắt hóa ra là vì điều này.
"A... quả thật là giống."
"Hay cho Mộc Trạch Tê cậu, hóa ra cậu là nhìn người để nhớ về người sao!" La Nam Nam trêu Mộc Trạch Tê.
La Nam Nam cười nói rộn ràng theo tiếng nhạc, cả chiếc xe đều dạt dào bầu không khí vui vẻ.
Ngoài đôi tay vòng trước ngực cứ đòi ngồi giữa Mộc Trạch Tê và La Nam Nam của Nghiêm Kỷ ra. Hai cô gái cứ như vậy vượt qua anh, ở trước mặt anh "thì thầm tâm sự".
Mộc Trạch Tê nhìn Nghiêm Kỷ, phát hiện anh vốn không tức giận, cứ như đang hờn dỗi. Mộc Trạch Tê thăm dò hỏi: "Nghiêm Kỷ, sao cậu cũng đến?"
"Thế nào? Bạn học Mộc Trạch Tê không hoan nghênh tớ à?" Nghiêm Kỷ hỏi ngược lại.
"Đương nhiên không phải." Mộc Trạch Tê phủ nhận: "Có điều trông cậu rất mệt."
Bình luận