Chương 27: 27
Nghiêm Kỷ đã tới nhà họ Lâm, bên đó thật sự rối tung cả lên. Anh đưa Lâm Thi Vũ đang nức nở nghẹn ngào đến bệnh viện, dùng danh nghĩa nhà họ Nghiêm để tìm viện trưởng, hỏi thăm tình hình của Lâm Kim Tiêu.
Chỉ cần Lâm Kim Tiêu không chìm trong hôn mê hay mất mạng thì lần ầm ĩ này cũng không gây ra sóng gió lớn, cuối cùng chỉ là một màn kịch đáng cười thôi.
Đợi đến tối, Nghiêm Kỷ gấp rút xem thời gian, xác định lớp học múa đã tan học, anh bèn gọi điện cho Mộc Trạch Tê...
Mộc Trạch Tê căn bản không đến lớp học múa. Sau khi xuống xe, cô cảm ơn bác Trần rồi tới trung tâm thương mại, đang định vào thang máy tới lớp học múa thì tình cờ gặp người mẹ đang buồn bã của La Nam Nam.
Tất nhiên Mộc Trạch Tê bước tới chào hỏi, nhân tiện hỏi thăm tình hình của La Nam Nam. Cô vừa hỏi xong, mẹ La lập tức suy sụp. Mộc Trạch Tê hốt hoảng, vội vàng đỡ mẹ La đến đại sảnh ngồi để bà bình tĩnh lại.
Cô đưa khăn giấy, an ủi bà.
Mẹ La khóc lóc kể lể, hối hận nói mình không tốt, trước đây không nên ép La Nam Nam vất vả học hành, bây giờ tinh thần của La Nam Nam thất thường, thường xuyên nói năng lung tung, mắng chửi người khác.
Mộc Trạch Tê sững sờ. Tinh thần thất thường? Nói năng lung tung? Cô suy đoán chắc hẳn La Nam Nam lại mắng hệ thống chó chết gì đó rồi. Nhưng cô vẫn lo lắng cho bạn mình nên không tới lớp học nữa, vội vàng đi theo mẹ La tới bệnh viện thăm La Nam Nam.
Mộc Trạch Tê vừa tới cửa đã nghe La Nam Nam ở bên trong giận dữ gào thét: "Hiệu ứng Domino quỷ quái gì chứ? Hả? Thế nào là cốt truyện ban đầu? Ban đầu con khỉ? Cái đồ AI đần độn này, mày nói xem, lại kiểm tra không ra à. Cốt truyện rối tung? Nhưng nội dung vẫn luôn theo đúng trình tự mà!"
"Nhân vật tự thức tỉnh? Gì mà nhân vật thức tỉnh? Ai cũng là người, lẽ nào không thể có ý thức của riêng mình sao?"
"Chỉ biết gào khóc kêu la, hệ thống chó nhà mày, làm tao đau đầu ngủ không yên, mày được lợi gì chứ? Ngày nào mày cũng cảnh cáo như vậy, tiêu tốn năng lượng của tao, bây giờ ngay cả mẹ tao cũng tưởng tao sống không còn bao lâu nữa rồi!"
"Cái gì? Mày muốn xóa bỏ tao hả? Hệ thống chó chết này, mày nên nhớ chúng ta không phải một thể cộng sinh! Mà là quan hệ chủ nhân và thể ký sinh, mày mượn cơ thể tao để trú tạm, mày mới là khách!"
Mấy câu sau cực kỳ "giang hồ chợ búa".
Mộc Trạch Tê chỉ mới nghe đến câu muốn xóa bỏ La Nam Nam, cô đã cảm thấy như rơi vào hầm băng lạnh thấu xương, nặng người đến mức không sao thở nổi, ép cho cô cảm thấy khó thở. Cô lập tức mạnh tay đẩy cửa ra và gọi: "Nam Nam!"
La Nam Nam đứng trên giường chống nạnh, vươn ngón tay chỉ trỏ lung tung, không khác gì mấy đứa con gái thôn quê cãi nhau chuyên nghiệp. Đôi mắt đen quầng của cô ấy cụp xuống, sắc mặt tái nhợt, tóc tai rối bời.
La Nam Nam thấy Mộc Trạch Tê thì lên tiếng chào hỏi, vẫy cô lại gần: "Tê ơi ~ mau đến đây, cậu lại phải xem tình tiết rồi. Tớ đã viết hết tất cả nội dung ra đây, lát nữa chúng ta bàn xem nên làm sao để thương tổn thấp nhất..."
Bình luận