Chương 26: 26
Chương 26: Câu lấy cái eo rắn chắc, bị đặt lên tường hoa làm đến mức run chân
Nghiêm Kỷ ôm lấy Mộc Trạch Tê, vỗ nhẹ lưng cô như đang dỗ dành trẻ con, an ủi cô.
Mộc Trạch Tê vùi đầu trong ngực Nghiêm Kỷ, hóa ra cái ôm mang theo mùi hương nhẹ nhàng khoan khoái lại dịu dàng thoải mái như vậy, còn thêm cảm giác yên lòng đến thế.
Liệu bản thân có dần bị quen với cái ôm này không? Liệu mình có say đắm cái ôm này không? Lúc cái ôm này không thuộc về mình, cô sẽ không đau khổ không căm hận sao?
Câu trời lời là: Có, vừa đau khổ lại vừa căm hận.
Mộc Trạch Tê không có những phẩm chất cao thượng của "nhân vật chính". Cô cũng chỉ là một người bình thường có ngưỡng mộ nhưng có ghen tị.
Những quyết tâm cô không ngừng đặt ra lại bị đánh tan từng cái một khi hai người dây dưa rung động, rồi chúng lại được lập nên một lần nữa, cô là một người bình thường với ý chí không đủ kiên định.
Cô sợ hãi tương lai lại dây dưa như bây giờ.
Nghiêm Kỷ chỉ lo dỗ dành cô, anh biết một khi nói tới tình cảm hay quan hệ của hai người, Mộc Trạch Tê đều rất bất an, kích động. Cô ép mình thoát khỏi quỹ đạo để rồi cuối cùng cô mờ mịt ngây ngốc, chỉ biết mục đích không biết đường đi.
Nghiêm Kỷ do một phút xúc động lại khiến cảm xúc của Mộc Trạch Tê tan vỡ. Trong mắt Nghiêm Kỷ thoáng lóe qua một tia sáng lạnh lẽo, tính cách Mộc Trạch Tê rất yếu đuối, rốt cuộc là chuyện như thế nào lại khiến cô luôn kiên quyết đến vậy.
Nghiêm Kỷ buông Mộc Trạch Tê ra, hai người nhìn nhau, anh hôn trán cô, khẽ cười hỏi cô: "Lúc trước đã chịu uất ức sao?"
Suy nghĩ của Mộc Trạch Tê trống rỗng, cô "ừ" một tiếng theo bản năng. Sau khi nhận ra được anh nói gì, cô lại lắc đầu.
Lại đang suy nghĩ gì đây? Đôi mắt của Nghiêm Kỷ hơi híp lại, lúc này trăm ngàn lần đừng để cái đầu nhỏ bướng bỉnh của cô suy nghĩ, nếu không thì cô sẽ rất cứng đầu.
Phải làm cô đến mức cô không thể nghĩ được nữa.
Nghiêm Kỷ suy nghĩ rồi ôm cô tới bên cạnh một bức tường hoa leo đầy hoa bìm bịp, ấn cô lên tường. Ngón tay dài vén chiếc quần nhỏ lên, vươn tay vào trong vuốt ve huyệt nhỏ sâu kín ẩm ướt nơi đáy quần.
Anh cọ một chút chạm vào vách huyệt hơi ẩm ướt, mũi còn có thể gửi được mùi cỏ cây mang hơi nước thoang thoảng. Mộc Trạch Tê bị động tác này làm suy nghĩ trở nên rối loạn, cảm giác đau khổ kia cũng bị đánh nát bấy.
"Nghiêm Kỷ, cậu làm gì vậy!?" Mộc Trạch Tê kêu lên, bắt lấy cái tay đang càn quấy phía dưới.
Quần nhỏ bị lôi kéo liền mở toang, ngực lớn trắng đến lóa mắt cũng lộ hơn một nửa, kết hợp với váy nhỏ màu hoa hồng càng tăng thêm sức hút, giống như tuyết trắng với hoa hồng.
"Không phải cậu muốn đánh dã chiến đấy chứ?!" Mộc Trạch Tê ôm ngực mình lại.
"Dã chiến?" Nghiêm Kỷ không dừng lại động tác trên tay, anh nhìn Mộc Trạch Tê, nở nụ cười xấu xa: "Đây là sân nhà tôi, nếu như cậu muốn, lát nữa chúng ta cũng có thể thử."
Bình luận