Chương 25: 25
Chương 25: Lời tỏ tình lúc mới thức dậy, bắt đầu cuộc theo đuổi vợ bất chấp
Ánh nắng sớm mai xuyên qua bệ cửa sổ lớn chiếu vào trong phòng, tỏa ra một tia nắng ấm áp.
Mộc Trạch Tê ngủ ngon lành sau trận kích tình đêm hôm qua làm cho mệt mỏi. Nghiêm Kỷ ở bên cạnh đột nhiên mở to hai mắt có hơi đỏ ra, phát hiện tay mình trống không.
Anh hoảng loạn, cố gắng gượng dậy để tìm kiếm. Khi quay đầu lại nhìn liền nhìn thấy Mộc Trạch Tê thơm tho, mềm mại đang ngoan ngoãn ngủ bên cạnh.
Anh lập tức thở phào, yên tâm nhẹ nhàng nằm xuống lại.
Nghiêm Kỷ duỗi tay qua cơ thể mềm mại của cô và đặt nó dưới cơ thể cô, cổ tay cong lại, Mộc Trạch Tê lăn một vòng, cuộn vào vòng tay ấm áp của anh.
Bây giờ Nghiêm Kỷ đã hài lòng rồi, cầm bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn và mềm mại của cô trong bàn tay to lớn của mình và chơi đùa với chúng, lặng lẽ nhìn Mộc Trạch Tê đang ngủ ngon trong lòng mình.
Nhiệt độ trong phòng rất dễ chịu, ánh mặt trời chiếu vào chăn bông mềm mại càng làm cho hương xà phòng thêm sảng khoái, càng nồng đậm và còn được nhuốm thêm mùi vị của ánh nắng. Lông mi dài Mộc Trạch Tê khẽ run lên từng đợt, cô ngủ rất thoải mái, dụi mặt vào chiếc gối mềm.
Mộc Trạch Tê ngủ thì thoải mái, nhưng trong lòng Nghiêm Kỷ lại có một làn khói u ám.
Đêm qua Nghiêm Kỷ đã mơ thấy một giấc mơ rất kỳ lạ, anh thỉnh thoảng mơ về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, từ thời thơ ấu, lúc ở trường hay là chuyện trong gia đình. Ban đầu rất mơ hồ, Nghiêm Kỷ cũng không để ý, nhưng sau khi Mộc Trạch Tê xa cách anh, nó lại càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn.
Lần này, anh mơ thấy mình đã từng suýt "mất" đi Mộc Trạch Tê, đó là giấc mơ mà Nghiêm Kỷ cảm thấy đáng sợ và không thể nào chịu đựng được nhất.
Nghiêm Kỷ mơ hồ nhớ những chuyện bình thường, nhưng chúng lại không giống, vô cùng chân thực, giống như đã từng trải qua. Mộc Trạch Tê "càng lúc càng xa anh", không giống với sự xa lánh bây giờ, mà là sự xa cách không còn qua lại với nhau nữa.
Cô còn yêu người khác, Nghiêm Kỷ nghiến chặt răng đến mức sắp vỡ ra, tự mình nuốt hết những sự ghen tuông đó vào trong bụng. Trong giấc mơ, anh đã phải dùng cách trực tiếp và bỉ ổi nhất mới có thể giữ cô lại. Không, là giam cầm cô.
Nhưng anh và Mộc Trạch Tê sao đã từng như vậy được chứ?
Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tê vào lòng, đặt cằm lên trên đỉnh đầu cô và ngửi mùi thơm từ tóc cô, thậm chí chân anh còn quấn lấy chân cô, ôm cả người cô vào trong lòng của mình như một gông xiềng trói chặt cô vào thân mình.
Nghiêm Kỷ không khỏi suy nghĩ.
Nếu diễn ra chuyện tương tự như trong giấc mơ, anh vẫn sẽ lựa chọn như vậy.
Nghiêm Kỷ biết bản thân mình vẫn chưa hiểu tình yêu là gì, anh ích kỷ, liều lĩnh và lạnh nhạt, nhưng anh không thể không có Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ càng nghĩ, ánh mắt anh càng trở nên lạnh lẽo, cánh tay anh bất giác siết chặt.
Mộc Trạch Tê đang trong giấc mộng chợt cảm thấy không thoải mái, cô không khỏi dùng mặt cọ vào bộ đồ ngủ đang rộng mở, để lộ ra bộ ngực trần của Nghiêm Kỷ. Cảm giác mềm mại khi làn da cọ vào nhau khiến Nghiêm Kỷ lấy lại tinh thần.
Bình luận