Chương 23: 23
Chương 23: Bị hung hăng làm, "Đùi kia dang ra, để anh Nghiêm dễ thao em"
Mộc Trạch Tê hiểu được ý của Nghiêm Kỷ, cả người không khỏi hơi run rẩy.
Cô khẽ ho một tiếng để phá tan sự ngượng ngùng, trên mặt nở nụ cười, nói với Lý Thuần: "Tuy đã cầm nhầm thư, nhưng tôi thật lòng cảm ơn hành động ra tay giúp đỡ của bạn học Lý Thuần, cảm ơn cậu một lần nữa."
Cũng may Lý Thuần không để ý, cậu ta ngại ngùng gãi đầu, mấy việc nhỏ mà đã nhận được lời cảm ơn trịnh trọng như vậy. Cậu ta trả thư lại cho Mộc Trạch Tê, còn khen cô viết rất hay, chắc chắn đã lấy được rất nhiều điểm cao viết văn.
Mọi người đều cười ồ lên, khiến Mộc Trạch Tê vừa buồn cười vừa ngượng ngùng.
Còn Lâm Thi Vũ thì nhận được điện thoại của Lâm Kim Tiêu, bố ruột của cô ấy.
Dù cô ấy đã chạy rất xa, nhưng đám người Mộc Trạch Tê vẫn có thể nghe thấy giọng giận dữ của Lâm Kim Tiêu mắng Lâm Khải bất hiếu đang nằm ở bệnh viện, còn nói nhất định sẽ bồi thường cho Lâm Thi Vũ.
Thái độ của Lâm Thi Vũ rất bình tĩnh, không ôm bất cứ kỳ vọng nào.
La Nam Nam cũng biết Lâm Khải kia đã lên xe cứu thương, cô ấy lại gần ghé vào tai Mộc Trạch Tê nói nhỏ: "Quả nhiên đụng đến nữ chính của nam chính đều sẽ không có kết quả tốt, cô gái được định sẵn số mệnh trong sách mà! Sau này chúng mình cẩn thận chút, cố gắng tránh bị thương nhẹ, đừng chọc vào Lâm Thi Vũ."
Mộc Trạch Tê im lặng gật đầu, còn Trần Triết bên cạnh chỉ mơ hồ nghe được vài câu. Lúc nãy khi cậu vừa ra ngoài thì tình cờ nghe thấy Lâm Khải kia nằm viện là bởi vì Nghiêm Kỷ.
Thầm nghĩ tới những lời trêu chọc kia của Lâm Khải, lại nghĩ về huyết áp thấp vừa rồi, Trần Triết cảm thấy người đừng nên chọc vào đáng lẽ không phải là Lâm Thi Vũ mà là Mộc Trạch Tê mới đúng.
Trên đường mấy người trở về.
"Mặc dù việc không tốn sức gì đã cứu cái mạng nhỏ của cậu, nhưng khi chúng mình bỏ chạy cậu đã cảm ơn rồi, giờ lại cảm ơn nữa, tớ biết rồi, mau chóng về đi thôi!" Mộc Trạch Tê bất lực, nhét Lâm Thi Vũ không ngừng nói cảm ơn vào xe.
La Nam Nam đi cà nhắc khẽ nói với Mộc Trạch Tê: "Em gái Tê à, Lý Thuần kia cũng được đấy! Rất hợp với cậu."
La Nam Nam vừa nói ra, Nghiêm Kỷ lập tức lườm sang, Mộc Trạch Tê cười gượng, nói chắc chắn không có.
La Nam Nam nói dù sao hai người cũng chưa có đối tượng, thử qua lại xem xem, Mộc Trạch Tê rất dứt khoát từ chối, nói hai người đều không có ý gì với nhau.
La Nam Nam móc cằm trêu Mộc Trạch Tê, bỗng nhiên phát hiện khóe môi cô bạn hơi đỏ, La Nam Nam không để ý nói: "Mộc Mộc à, Tê Tê ơi. Mặc dù lần này không có dáng vẻ vừa gặp đã yêu của cậu, nhưng lâu ngày sinh tình thì gần như nắm chắc rồi. Lý Thuần đơn thuần như vậy, chỉ cần cậu lấy ra sự dịu dàng của bản thân, phóng ra dao tiêu hồn, vậy thì không lo cậu ta không yêu!"
Nói trắng ra chính là trêu chọc.
La Nam Nam tiếp tục nói: "Tê Tê của chúng ta rất được mọi người yêu quý, vóc dáng, tài năng đều có. Cũng cứng như nam... khụ, cũng cứng như sắt. Đổi lại Lý Thuần ngây thơ như vậy, cậu dùng ba phần công lực là có thể nắm được cậu ta rồi!"
Bình luận