🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: Một viên gạch đập ra chiêu "bán thân"

Lâm Thi Vũ sửng sốt một lúc, lập tức phản ứng trở lại, hai cô gái giương mắt nhìn nhau sau đó xoay người bỏ chạy.

Nhưng những con hẻm chằng chịt bên này thông với nhau, Lưu Tâm Ấu đã dẫn người từ quán nét Tư Học đến bao vây lại.

Lưu Tâm Ấu ngạc nhiên hỏi Mộc Trạch Tê sao lại ở đây. Mộc Trạch Tê mặt không đỏ tim không loạn nói chỉ đi ngang qua.

Lưu Tâm Ấu lập tức cảm thấy không phải cách hay, sợ Mộc Trạch Tê báo cảnh sát nên thử thăm dò hỏi: "Cậu không mật báo đấy chứ?"

Mộc Trạch Tê làm như không biết: "Cậu nghĩ như vậy thì tôi cũng không có cách nào."

Lưu Tâm Ấu bị chặn nghẹn họng.

Lúc Mộc Trạch Tê đến thì đã báo cảnh sát và nói rõ những chuyện xảy ra. Chú cảnh sát nói chuyện này chưa xảy ra nên chỉ có thể xem là tình huống giả, nhiều nhất chỉ được xem là tụ tập đánh nhau.

Nhưng chuyện đánh nhau ẩu đả ở trường trung học Hoa Thịnh thì khó xử lý. Học sinh ở đây đa phần đều không phú thì quý, thường bắt được người rồi lại bất đắc dĩ phải thả ra, còn phải xã giao đủ kiểu, tiêu hao lực lượng cảnh sát.

Cho nên nếu không phải là đánh nhau gây thương tích nặng ảnh hưởng đến tính mạng, thì cục cảnh sát xung quanh cũng làm như không thấy.

Một lát sau, lại có một nhóm người nữa từ từ đi vào hẻm nhỏ, có người còn hung hăng cầm đủ loại gậy sắt trong tay. Người xung quanh nhìn thấy một đám người như vậy sợ tới mức đều tránh đi.

Người cầm đầu là một học sinh nam tóc uốn xoăn lò xo, đi đường thuộc dạng giơ tay giơ chân, vẻ mặt lưu manh lại kiêu ngạo. Vừa nhìn thấy Lâm Thi Vũ đã liền lớn tiếng kêu lên: "Bắt lấy đứa Lâm Thi Vũ đó!"

Mộc Trạch Tê vừa thấy nhiều người như vậy, còn cầm theo vũ khí, vội vàng nhặt hai viên gạch từ đống rác bên cạnh lên, ước lượng rồi sau đó đưa cho Lâm Thi Vũ một viên:"Lâm Thi Vũ cậu đã từng đập côn đồ chưa?"

Lâm Thi Vũ nhìn cái người gọi là cầm đầu kia là cái người được gọi là em trai của mình, đẩy Mộc Trạch Tê bảo cô đi, lo lắng nói: "Mộc Trạch Tê, cậu đi nhanh đi! Những người này đến làm thật đấy!"

Mộc Trạch Tê vội đến mức lòng bàn tay rịn mồ hôi, suýt nữa không cầm nổi viên gạch. Cô hỏi Lâm Thi Vũ: "Cậu tưởng đi được sao? Nhẹ thì bọn họ bao vây tớ, đánh cậu bị thương, nặng thì người nhìn thấy bọn họ hành hung cũng chạy không thoát. Đây lại là kẻ thù nào của cậu đấy?"

Lâm Thi Vũ tức giận nhìn chằm chằm vào Lâm Khải: "Lâm Khải. Là con trai của cái người tôi gọi là bố ruột đấy."

Lâm Khải đi lên trước, nói với vẻ mặt dữ tợn: "Ai cũng đừng hòng chạy thoát! Lâm Thi Vũ! Đứa đê tiện chết tiệt! Dám xúi ông già khóa thẻ của tao!"

Mộc Trạch Tê thầm than, lại là một tên nhóc lớn xác đầu óc bị bệnh. Thế mà lại tổn thương chị gái chung DNA với mình như vậy, cho dù Lâm Thi Vũ không được chào đón thì cũng chảy chung dòng máu cùng bố, khi đó thì không chỉ là khóa thẻ thôi đâu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...